Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134983

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/983 lượt.

Đông Lâm, cha mẹ cô sẽ lập tức im lặng để ngầm bày tỏ sự đồng ý. Nhưng nếu là đi gặp một người đàn ông khác mà tối chín giờ vẫn chưa về, Lý Minh Châu sẽ liên tục gọi điện cho mà xem.
Lý Minh Châu xoa xoa đầu con gái, trìu mến nói: “Con bé này đúng là hiếu thảo, không ngờ còn biết hầm canh cho cha mẹ uống. Con biết không, sáng sớm cha mẹ thức dậy, thấy món canh để sẵn trong tủ lạnh, cha mẹ vui lắm!”
Cha mẹ mỉm cười với cô, Thái Hồng bỗng cảm thấy xấu hổ.
“Canh ngon không ạ?” Cô vội hỏi.
“Ngon, ngon lắm! Canh con gái nấu dù có đắng thì cha mẹ cũng thấy ngon.” Để khen ngợi cô, Hà Đại Lộ uống hết canh trong bát, rồi đưa cho cô xem một bát canh đã hết sạch.
“Thế thì sau này con sẽ nấu thường xuyên cho cha mẹ uống nhé!” Thái Hồng cắn một miếng màn thầu rõ to, rồi đổ bát canh của mình vào bình giữ nhiệt. “Phần này con mang đến trường uống, buổi trưa chấm bài buồn ngủ thì uống cho tỉnh táo.”
“Con gái của mẹ…” Lý Minh Châu cười tươi như hoa. “Sao con không nói sớm, nấu canh cũng có khó gì đâu, sau này mỗi tối mẹ sẽ nấu một ít canh để hôm sau con mang đến trường uống.”
“Mẹ à, mẹ đừng bận tâm, con tự nấu được mà.”
“Có gì mà bận tâm? Mẹ vui mà, hôm trước cô Lý ở tòa nhà 47 có nói với mẹ một cách chăm sóc sắc đẹp, mẹ già rồi chẳng cần làm đẹp, nhưng con còn trẻ, phải chú ý đến vấn đề này, để tránh sau này chưa già mà mặt đã đầy nếp nhăn.”
Thái Hồng đưa mắt nhìn bà, nhoẻn miệng cười, lẳng lặng thu dọn ba lô, tắm gội xong xuôi rồi cầm lấy hộp cơm trưa mẹ đưa cho, hớn hở đi đến trường.






Học kỳ này sắp kết thúc, sau đó là kỳ nghỉ đông. Thái Hồng và Quý Hoàng có được kỳ nghỉ đầu tiên kể từ ngày đi làm, và cũng chìm đắm trong tình yêu. Cả hai tìm hiểu nhau và phát hiện giữa hai có rất nhiều sở thích chung, khi thì tay trong tay đi dạo ở các cửa hàng sách cũ, tìm kiếm những cuốn tiểu thuyết bản cũ, hoặc tham gia hội đọc sách, trao đổi những điều tâm đắc khi đọc được những cuốn sách hay. Cũng như đa số những thầy cô khác trong khoa, Quý Hoàng sống cuộc sống giản dị của một học giả. Chỉ cần một ngọn đèn, một cốc trà, một quyển sách là anh có thể đắm chìm trong đó một thời gian dài. Nhưng cuộc sống của anh thực ra cũng rất phong phú, trừ thời gian đi làm thêm và đọc sách ra, anh còn bận xin quỹ tài trợ, viết sách và tham gia hội thảo học thuật… Không phải ngày nào hai người cũng được gặp nhau, thỉnh thoảng Quý Hoàng còn phải đến thành phố khác hội họp hoặc về quê thăm nhà. Về phía Thái Hồng, cô cũng bận bịu chuẩn bị cho kỳ thi tiến sĩ của mình. Cô biết rằng cả hai đều đã cố gắng dành thời gian rỗi của mình cho, đối với một cặp đang yêu, như thế là đã đủ rồi.
Cũng như Đông Lâm, Quý Hoàng ít khi nhắc đến chuyện nhà, càng không nhắc đến cái chết của cha mình. Anh từng bảo sức khỏe của mẹ anh không tốt, một năm nay phải nằm viện suốt, hai đứa em trai đang học lớp mười một, anh ủng hộ hai đứa thi vào trường đại học mà chúng yêu thích. Gần như toàn bộ số tiền Quý Hoàng kiếm được đều dùng để chi trả cho chi tiêu trong nhà và tiền viện phí của mẹ, nếu có dư chút ít, anh sẽ dùng nó rước một đống sách về nhà. Những khi ở bên Quý Hoàng, Thái Hồng không bao giờ chủ động đề nghị đi ăn nhà hàng, cả hai hoặc mang cơm hộp theo hoặc cùng nhau ăn ở căng tin, thỉnh thoảng có tiền thưởng, Quý Hoàng sẽ mời cô ăn cơm, cô vẫn sẽ vui vẻ gật đầu. Đương nhiên Thái Hồng không thiếu cơ hội được thưởng thức tài nghệ nấu nướng của Quý Hoàng. Những món ăn anh nấu phải nói là tuyệt vời, đơn giản như món bắp cải xào chua cay cũng khiến cô ăn rồi mà vẫn cứ thòm thèm. Nghĩ kỹ lại thì, thời gian vui vẻ nhất chính là lúc Quý Hoàng đưa cô về nhà mỗi ngày, hai người ngồi tán gẫu với nhau trên xích đu trong một bãi sân rộng.
Mỗi buổi sáng, Quý Hoàng thức dậy lúc năm giờ, ra ngoài chạy bộ bốn mươi lăm phút để bắt đầu một ngày. Đây là thói quen của anh từ hồi niên thiếu. Anh thường nói, đối với những người hay thức dậy sớm, cả thành phố này là thuộc về họ, bởi vì họ có thể hít thở bầu không khí trong lành đầu tiên trước khi nó bị ô nhiễm, chào buổi sáng với cô lao công quét dọn đường phố, chiếc bánh bao mà họ ăn là lấy từ mẻ bánh đầu tiên vừa mới ra lò, nghe thấy tiếng phanh của chiếc xe buýt đầu tiên khi đến điểm dừng, trông thấy người thợ hồ xếp viên gạch đầu tiên để xây nên tòa cao ốc… Dường như chiếc chìa khóa của cả thành phố này nằm trong tay họ, khẽ vặn chìa, tất cả mọi thứ đang đứng im bỗng bừng lên rộn rã tựa như cô gái trong chiếc hộp nhạc nhảy múa mỗi khi vặn dây cót. Quý Hoàng bảo, đó là thời khắc hạnh phúc nhất của anh trong ngày.
Thái Hồng ôm bụng cười ngặt nghẽo: “Anh xứng đáng nhận được danh hiệu “Thi sĩ hát rong của thành phố”.”
Từ sau vụ đánh bi a, mỗi lần gặp nhau Quý Hoàng đều nói câu “Cảm ơn em!” với Thái Hồng. Dần dần, nó trở thành một nghi thức đặc biệt giữa hai người. Anh luôn tìm ra được lý do để cảm ơn cô: “Cảm ơn em đã đi mua sách cùng anh!”, “Cảm ơn em đã cho anh mời em ăn cơm!”, “Cảm ơn em đã đợi anh!”, “Cảm ơn em đã mang canh cho anh!”


Old school Swatch Watches