Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134985

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/985 lượt.

n yêu anh ấy.” Sắc mặt Thái Hồng chuyển sang trắng bệch, không biết lấy dũng khí từ đâu, cô kiên quyết cự lại một câu.
“Được, ngày mai con mời cậu ta đến, mẹ phải gặp cậu ta, xem cậu ta là người như thế nào.” Lý Minh Châu đứng phắt dậy, đi thẳng vào phòng ngủ, với tay đóng cửa “rầm” một cái.
Đêm hôm đó, vì câu nói của mẹ, Thái Hồng lạnh toát cả người. Cả đêm trằn trọc suy nghĩ. Nghĩ tới nghĩ lui, Thái Hồng cảm thấy tuy mẹ cô hành xử chua ngoa, nhưng vẫn hiểu lý lẽ. Bà chưa từng gặp Quý Hoàng, không biết anh là người như thế nào, đương nhiên không có thiện cảm với anh. Có lẽ ngày mai gặp anh rồi sẽ thay đổi ấn tượng cũng nên.
Còn về phía Quý Hoàng, cô cũng chẳng dám gọi điện nói với anh về thái độ của mẹ mình. Một là tính khí Quý Hoàng cao ngạo, lại rất nhạy cảm về thân thế của mình, một khi không cẩn thận lỡ lời, chỉ sợ anh sẽ giận không thèm đến nữa. Hai là Thái Hồng cảm thấy Quý Hoàng rất thông minh, dù là đứng trước hiệu trưởng trường hay những vị giáo sư tuổi cao đức trọng anh đều đối đáp trôi chảy, lý lẽ phân tích trong các bài luận cũng rành mạch đâu ra đấy, không đến nỗi không thể ứng phó được với một người chỉ có trình độ trung cấp như Lý Minh Châu.
Thái Hồng cảm thấy không cần lo lắng cho Quý Hoàng, cứ để anh tự ứng phó thì hơn, coi như đây là một cuộc khảo nghiệm đối với năng lực của anh.
Đã nói là nhà có khách, vậy mà đến chiều Tết Nguyên tiêu, Thái Hồng vẫn thấy mẹ ung dung ngồi trên sofa đan áo len, không hề có ý định đứng dậy. Từ trước đến giờ, nếu Thái Hồng mời khách đều là Minh Châu nấu nướng, bà thích ồn ào náo nhiệt nên cũng chẳng thấy vất vả gì. Tối hôm trước đã bắt đầu chuẩn bị, sáng hôm sau dậy sớm lo liệu, nấu nướng xong xuôi còn nhiệt tình trò chuyện với khách khứa, nhiều khi nói chuyện với khách còn sôi nổi hơn cả cô. Sau này Minh Châu thừa nhận rằng mục đích bà trò chuyện với họ là để biết được những suy nghĩ của Thái Hồng, đồng thời cũng quan sát thử xem những người đó có thích hợp làm bạn Thái Hồng không…
Thái Hồng thì lại cảm thấy Minh Châu chẳng qua là muốn thông qua cô để có thể trải nghiệm lại lần nữa tuổi xuân đã mất của bà. Nếu trách thì chỉ có thể trách thời đại mà bà trải qua, nó đã để lại cho bà nhiều tiếc nuối và sự đả kích. Mỗi lần trông thấy đôi tay thô ráp vì xà phòng rẻ tiền và đầu gối sưng đến biến dạng vì không được sưởi ấm vào ngày đông kia, tận sâu trong lòng Thái Hồng bỗng trào lên một nỗi đau, kèm theo chút gì đó bất lực và bi thương. Thành phố này càng ngày càng lớn nhưng không khiến cho bà cảm thấy rộng rãi hơn, trong khi chiếc bánh xe khổng lồ của thời gian lại đang dùng một sức mạnh to lớn cưỡng chế bà thay đổi. Đôi tay ngà ngọc chưa từng đụng đến kim chỉ đã biết may vá, nấu nướng, bà cũng biết cãi vã với chủ hàng rau vì một xu tiền, biết năm giờ sáng dậy làm bữa sáng cho cả nhà, cũng biết cách nịnh nọt, bợ đỡ, nhìn sắc mặt người khác mà hành xử…
Đã lâu thế rồi mà vẫn không thấy có động tĩnh gì, Thái Hồng sốt ruột nhưng cũng chẳng dám giục bà, cô đành đi xuống lầu, đến một quán ăn gần nhà mua năm đĩa đồ xào về. Về nhà lại học theo cách của Tần Vị, nấu một nồi to canh tảo tía trứng gà, lại lấy hũ rau củ muối của mẹ, vớt ra hai củ cải muối, vài cọng đậu bắp chua, cắt ra xếp vào đĩa, đặt lên bàn, rải một chút hành băm, màu sắc rực rỡ, trông cũng đẹp mắt.
Năm giờ chiều, Hà Đại Lộ cũng về tới nhà, ông liếc mắt trao đổi với Lý Minh Châu, rồi ung dung ngồi xuống sofa uống trà.
Thấy cha mẹ chẳng ai nở lấy một nụ cười, lại còn hằm hằm trông như sắp xét xử tội phạm, Thái Hồng căng thẳng đến mức cả người mướt mồ hôi. Quý Hoàng chẳng mấy khi dùng di động, bây giờ đột nhiên gọi điện bảo anh ấy đừng đến thì chỉ khiến người ta càng nghi ngờ hơn thôi.
Khi cô đang chần chừ thì chuông cửa ngân lên, Quý Hoàng đến đúng giờ. Thái Hồng mở cửa, đang định cất tiếng thì Lý Minh Châu nãy giờ không nói tiếng nào tự dưng thay đổi thái độ, sải bước ra cửa niềm nở đón khách: “Ôi trời, là thầy Quý đấy à, mời vào, mời vào!”
“Chào bác trai, bác gái!”
Anh chàng tiến sĩ cũng xách hai túi quà tặng, không ngờ đó là hai chai rượu Mao Đài. Thái Hồng thầm nhủ, phen này toi rồi, Quý Hoàng trước giờ cần kiệm, cô cũng nói là mời ăn bữa cơm nhà, nếu mang theo một giỏ trái cây thì còn được, đằng này lại long trọng như thế, không phải càng khiến Minh Châu nghi ngờ hơn sao? Nhưng rồi ngẫm lại, đây là lần đầu Quý Hoàng gặp cha mẹ cô, lại đúng Tết Nguyên tiêu, nếu cô là Quý Hoàng, chắc cũng phải chuẩn bị quà long trọng một chút mới được.
Vừa nhìn thấy rượu Mao Đài, trên mặt Hà Đại Lộ liền nở một nụ cười: “Thầy Quý, chỉ là đến ăn một bữa cơm nhà thôi mà, khách sáo làm gì!”
“Trước đây, Thái Hồng nói bác trai thích nhâm nhi chút rượu, nên cháu mới mang biếu bác hai chai rượu.”
“Ôi trời! Mời ngồi, mời ngồi. Thái Hồng, mau rót trà giúp cha nào!”
Hàn huyên đôi câu rồi mọi người bắt đầu ăn cơm. Các món ăn trên bàn tỏa ra mùi nước tương rẻ tiền, trong lòng Thái Hồng thấp thỏm lo lắng, không biết người là đầu bếp như Quý Hoàng có nhận ra những món ăn này không phải d


XtGem Forum catalog