XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134982

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/982 lượt.

, “Cảm ơn em đã trò chuyện cùng anh!”, “Cảm ơn em đã giúp anh chấm bài!”, “Cảm ơn em đã cùng anh đi xem phim!”… Dù hôm đó hai người đã làm gì anh cũng sẽ trịnh trọng nói lời cảm ơn cô. Nếu phải như đi công tác, hội họp, anh cũng không quên gọi điện về tán gẫu với cô vài câu, sau cùng lại thêm vào một câu: “Cảm ơn em đã cho anh được nghe giọng nói của em!”
Thái Hồng nhờ một người qua đường chụp giúp hai người vài tấm ảnh, sau đó lại bảo: “Hay là quay một đoạn phim nữa đi… Chức năng ghi hình em chưa bao giờ dùng cả, không biết độ nét của nó thế nào. Để em thử xem!”
Cô mày mò một lúc, chỉnh đến chức năng ghi hình, thở dài: “Haizz, khó quá đi, em quay anh thì chẳng có ý nghĩa gì mà anh quay em cũng chẳng có ý nghĩa gì luôn, phải là hai chúng ta cùng nhau thì mới có ý nghĩa. Nhưng mà… có người nào chịu giúp chúng ta không? Thực ra chỉ cần vài ba phút thôi cũng được rồi.”
Quý Hoàng ngẫm nghĩ, nói: “Anh có cách này.”
Anh bước qua chỗ người bán rong bên kia mua bốn quả bóng bay, buộc chúng lại với nhau, rồi xin một sợi dây ở chỗ người bán rong, buộc di động vào đó, ống kính chúi xuống. Sau đó anh dùng một sợi dây dài buộc chùm bóng bay lại, từ từ thả ra, đồng thời nhấn nút bắt đầu ghi hình: “Được rồi đấy, bắt đầu ghi hình!”
“Ha! Quý Hoàng, anh thông minh quá đi! Anh đúng là thiên tài mà! Hello!” Thái Hồng ngẩng đầu nhìn vào ống kính vẫy vẫy tay, tay kia ôm chặt Quý Hoàng.
Quý Hoàng cảm thấy có chút ngượng nghịu.
“Quý Hoàng, em yêu anh!” Thái Hồng vẫy vẫy tay trước ống kính. “Nói đi, Quý Hoàng, mau đến tỏ tình nào!”
Quý Hoàng không trả lời, chỉ nở một nụ cười tươi rói về phía ống kính.
“Quý Hoàng, anh cười trông đẹp trai lắm đấy! Anh nên cười thường xuyên hơn!”
“Thật sao?”
“Lúc không cười trông y như sát thủ ấy!”
“Không phải chứ?”
“Thật mà! Quý Hoàng, ước mơ của anh là gì?”
“Ước mơ?” Anh thoáng sững người.
“Ừm, mỗi người đều có ước mơ của mình mà!”
“Ước mơ của anh… là trông thấy nụ cười của mẹ.” Nỗi đau buồn phảng phất trên gương mặt anh. “Đừng đau lòng, tất cả rồi sẽ ổn thôi! Hãy tin em!” Thái Hồng siết tay, sau đó ôm anh thật chặt.
“Còn em? Em có ước mơ gì?” Anh hỏi.
“Ước mơ của em là nhặt được một ngôi sao băng, sau đó trúng số độc đắc có giải thưởng lớn nhất năm nay!”
“Tầm thường thế ư?”
Thái Hồng hờn dỗi, nói: “Sao lại tầm thường chứ? Thế anh nói đi, ước mơ như thế nào thì mới gọi là không tầm thường?”
Quý Hoàng nghĩ ngợi một hồi, nói: “Ví dụ như… ước mơ… em được gả cho anh?”
“Ha ha… Thầy Quý… Chuyện này khó lắm sao? Có thể gọi là ước mơ sao?” Thái Hồng toét miệng cười. “Anh xem, bóng bay càng lúc càng cao, không biết còn có thể quay được chúng ta không nữa.”
“Chắc chắn được. Không có gió, nó cứ bay lên theo một đường thẳng, như phi thuyền rời khỏi địa cầu…” Quý Hoàng mỉm cười. “Không những quay được chúng ta, mà còn quay được cả thành phố này…”
“Em yêu anh! Anh cũng tỏ tình một chút đi chứ!”
“Ừm…”
Anh cầm tay cô lên, bóp nhẹ ba cái.
“Cái này… Chỉ vậy thôi à… Đây là lời tỏ tình của anh á?”
“Ừm.”
Tối hôm đó, Thái Hồng về nhà sớm, chăm chỉ đột xuất đi lau nhà, giặt đồ, lau bàn, còn hầm một nồi canh táo đỏ hạt sen. Sau khi buôn chuyện ở hội bà tám ông chín về nhà, Lý Minh Châu thấy nhà cửa sáng sủa, sạch sẽ, kệ bếp bóng loáng, bèn hỏi: “Ui chao! Mặt trời mọc hướng Tây rồi sao? Con gái yêu định làm gì đấy hả!”
“Ngày mai là Tết Nguyên tiêu, con quét dọn chút ấy mà.” Thái Hồng cầm lấy túi xách của mẹ, cười tươi như hoa. “Mẹ, mẹ có đau lưng không? Con xoa bóp cho mẹ nhé?”
“Dừng lại… Con bé này, con đang có âm mưu gì đấy hả?” Lý Minh Châu ngồi phịch xuống sofa. “Nói đi, thành thực khai báo, có chuyện gì muốn xin mẹ nào?”
“Đâu có đâu, chỉ là… ừm… con muốn mời một người bạn tối mai đến nhà mình chơi.” Thái Hồng thấp giọng nói.
“Mời ai nào? Mà đến nỗi gióng trống khua chiêng thế kia?”
“Mẹ, mẹ có nhớ anh thầy giáo hôm nọ đưa con về nhà không?”
“Nhớ, thầy Quý chứ gì? Họ Quý, đúng không?”
“Dạ, vâng.” Thái Hồng nói. “Anh ấy là người ở nơi khác, con thấy nghỉ lễ anh ấy cũng chẳng có chỗ nào để đi nên muốn mời anh ấy đến nhà chúng ta ăn bữa cơm. Anh ấy là thầy giáo hướng dẫn của con, giúp đỡ con nhiều lắm.”
“Không vấn đề, cứ mời thầy ấy đến đi.” Minh Châu nói. “Ngày mai mẹ đi mua con gà.”
“Anh ấy không thích ăn thịt cá lắm, mẹ mua nhiều rau cải và trái cây đi.”
“Ồ, con rành khẩu vị của cậu ta đến thế cơ à?”
“Anh ấy không ăn hạt tiêu, còn nữa, dị ứng hải sản.”
Lý Minh Châu sầm mặt: “Con nhóc này, nói thật đi, chuyện này là sao? Hả? Hai đứa… đã yêu nhau rồi?”
Thái Hồng định tiếp tục đánh trống lảng, chợt nghĩ lại, ngày này không sớm thì muộn cũng phải đến, bèn bấm bụng liều, gật đầu: “Dạ.”
“Con nhóc chết tiệt này”, Lý Minh Châu giậm chân: “Mẹ đã sớm biết rồi sẽ có ngày này mà. Nói đi, bao lâu rồi hả?”
“Cái gì mà bao lâu rồi?”
“Hai đứa cặp với nhau được bao lâu rồi?”
“Sắp ba tháng rồi.”
“Cũng không lâu lắm, bây giờ cắt đứt vẫn còn kịp.” Lý Minh Châu nói, chắc như đinh đóng cột.
“Không, co