Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134957

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/957 lượt.

ọc, cái thứ này ấy, quan trọng là phải xem duyên phận.” Thái Tiểu Huy giở giọng lên đời dạy bảo. “Thái Hồng, ngọc của cậu rất tốt, chỉ tiếc là không có duyên với cậu, thôi thì cậu chấp nhận đi.” Dứt lời cậu ta cúp máy cái rụp không hề khách khí.
Thái Hồng mặt mày như đưa đám lê bước lên lầu, vừa mở cửa bèn trông thấy Minh Châu ngồi trên sofa, khoanh tay trước ngực, mắt vẫn còn hoe đỏ. Cô cố rặn ra một nụ cười lấy lòng, bèn bị cái quắc mắt lạnh lẽo âm u của mẹ đáng bật lại.
Đang định trốn vào phòng ngủ, vừa dợm bước, đột nhiên Minh Châu bảo: “Ngày kia là sinh nhật con, con đi mời cái anh thầy Quý đến nhà ăn cơm đi.”
Đây là lần đầu tiên sau sự kiện “đến nhà tặng quà” Minh Châu nhắc đến cái tên này với giọng điệu tích cực như vậy.
Thái Hồng lập tức cuống lên: “Thầy Quý?... Mời anh ấy đến đây làm gì?”
“Chúc mừng con thôi.” Minh Châu hờ hững nói.
Nào ngờ hôm sau Quý Hoàng không có tiết, gọi điện báo rằng phải chạy đến bệnh viện một chuyến để kiểm tra cho mẹ trước phẫu thuật, có khi phải bận cả ngày, sau khi trở về còn phải đến nhà hàng làm việc. Quãng thời gian này hai người gặp nhau không nhiều, Thái Hồng không một lời oán than trách móc, ngược lại Quý Hoàng lại cảm thấy rất áy này, mỗi ngày nhất định phải gọi một cú điện thoại hỏi thăm cô. Xong rồi còn không quên thêm vào một câu: “Cảm ơn em!” Ngập ngừng giây lát, cuối cùng Thái Hồng nói: “Ngày mai là sinh nhật em, anh có thể đến nhà em ăn bữa cơm không?”
Đầu dây bên kia thoáng ngần ngừ: “Bác gái… hoan nghênh anh đến sao?”
“Là mẹ đưa ra đề nghị đấy.”
“Thật sao?” Giọng của Quý Hoàng liền thay đổi, có thể nghe được sự vui mừng. “Đương nhiên phải đi rồi. Đúng rồi, mẹ em thích cái gì? Lần trước mua quà không hợp ý bác, có lẽ bác rất không vui nhỉ? Cũng trách anh không có đầu óc, chỉ nghe nói cha em thích rượu thế là đi mua rượu. Về đến nhà ngẫm nghĩ lại anh thấy hối hận vô cùng. Cha em lái taxi, sợ nhất là lái xe sau khi uống rượu, anh làm thế không phải là gây thêm bực mình cho mẹ em sao?”
“Ưm… cũng chẳng phải chuyện to tát gì, chỉ là ăn bữa cơm nhà thôi, anh mua chút trái cây đến là được rồi.” Miệng tuy nói thế, trong lòng Thái Hồng cứ thấp thỏm không yên, không biết Minh Châu sẽ giở chiêu gì. Nhưng mà, cô ôm một chút tia hy vọng nhỏ nhoi, đây dẫu sao cũng không phải xã hội cũ, cũng chẳng phải thời đại cách mạng văn hóa, chuyện của con trẻ người lớn không can thiệp được vào. Bây giờ không ưa nên làm mình làm mẩy với con rể, sau này cô kết hôn rồi làm gì mà chẳng gặp mặt nhau, sinh đứa con ra gọi bà là bà ngoại, mẹ có thể không nhận sao? Sau cùng, người phiền lòng vẫn là bà ấy chứ! Cho nên Thái Hồng lạc quan nghĩ rằng, có lẽ mẹ mình đã nghĩ thông suốt rồi.
Đến cuối cùng Thái Hồng mới phát hiện suy nghĩ của mình đơn giản và ngu ngốc đến nhường nào. Sự thực chứng minh, không ai là đối thủ của Lý Minh Châu.
Theo lệ cũ nhà họ Hà, sinh nhật là chuyện lớn trong nhà, nhất định phải mua bánh kem. Ngoài ra phải nấu một bàn thức ăn thịnh soạn, ba bát mì trường thọ và một bát canh cá diếc, nói theo tiếng địa phương thì từ “diếc” đọc là “cát”, canh này cũng gọi là canh cát lợi. Thuở còn nhỏ, Thái Hồng rất bám mẹ, chỉ cần nũng nịu mè nheo Minh Châu là bà sẽ không ngại phiền phức xắn tay áo xuống bếp nấu đồ ăn ngon cho cô ngay.
Lúc đó cô cực thích ăn một loại bánh nhân thịt có nấm, món đó nhất định phải nhào bột làm, nấm dùng dầu mè trộn đều, rưới lên hành và gừng, lại cho thêm một quả trứng gà và thịt bằm vào đảo cùng nhau, quan trọng là phải cho hạt tiêu trắng. Khi nhào thành bánh rồi thì dùng lửa nhỏ chiên, hai mặt phải chín vàng đều, mỗi lần làm như thế, mất đến hai tiếng đồng hồ.
Hôm nay bánh kem cũng có, thức ăn cũng được nấu cả bàn thịnh soạn. Thái Hồng bẽn lẽn giúp mẹ rửa hết tất cả nồi niêu xoong chảo, còn giành lột tỏi thái hành. Cô cảm thấy thái độ của mẹ hôm nay là một bước tiến triển không nhỏ, lát nữa Quý Hoàng đến cũng sẽ không gây khó dễ cho anh, Minh Châu trước giờ mê tín, tuyệt không thể nào chọn ngày vui mà gây chuyện được.
Hẹn anh lúc bảy giờ tối, nhưng từ sáu rưỡi cơm canh đã được chuẩn bị xong xuôi.
Lý Minh Châu cầm đũa lên, bảo: “Ăn cơm thôi.”
Thái Hồng ngần ngừ, tưởng bà nhìn nhầm đồng hồ: “Còn nửa tiếng nữa Quý Hoàng mới đến, tốt hơn là đợi anh ấy đi.”
“Đợi cái gì mà đợi? Bảo con ăn thì con cứ ăn đi. Chúng ta phần bánh kem cho cậu ta, không được sao?” Lý Minh Châu nói. “Ông Hà, còn ngồi đó làm gì, ăn đi!”
Thái độ không ổn lắm thì phải, Thái Hồng thầm hít vào một hơi lạnh.
Hà Đại Lộ bị Minh Châu thét một tiếng, bèn hấp tấp cầm đũa lên ăn, sức ăn của ông cực lớn, mới chớp mắt mà cả đĩa nấm hương nấu tàu hũ ky đã vơi đi phân nửa.
Xem ra sắp bước vào trạng thái khai chiến rồi. Thái Hồng rầu rĩ cầm đũa lên, miệng như đang nhai sáp, trong lòng thấp thỏm không yên, bỗng dưng một cảm giác thôi thúc dâng lên trong lòng, cô muốn xông ra ngoài gọi điện bảo anh đừng đến. Bờ vai thoáng động đậy, liền bị Minh Châu nhấn xuống: “Mau ăn đi, ăn xong rồi còn tiếp khách.”
“Mẹ à!” Thái Hồng buông đũa xuống,