Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134949

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/949 lượt.

Hoàng sững người. Quai hàm nghiến chặt, cố giữ giọng mình thật bình tĩnh: “Bác gái, gia đình cháu, cha mẹ cháu và anh em cháu, nhân phẩm của họ đều không có bất kỳ điều gì làm xấu mặt Thái Hồng cả. Cha cháu là một thợ mỏ ưu tú, vì cứu người mà hy sinh mạng sống của mình. Mẹ cháu tuy không học hành gì, sau khi cha cháu mất, bà ngậm đắng nuốt cay đi làm thuê làm mướn, tảo tần nuôi ba đứa con. Hai đứa em trai cháu đều là học sinh xuất sắc nhất trong trường tụi nó. Cháu cảm thấy tự hào vì gia đình của cháu.”
“Tự hào?” Lý Minh Châu không kiềm chế được, bật cười. “Cha thầy tên là Quý Khang Đối có đúng không? Người đó đúng là đại anh hùng của Trung Bích, sự tích anh hùng của ông ấy tôi cũng đã tìm báo đọc qua. Xin lỗi, thầy Quý, thầy không bức tôi đến nước này tôi cũng chẳng vén lên vết thương của thầy để xát muối vào. Hôm đó mỏ than phát nổ, cha cậu rõ ràng đã chạy thoát, nhưng ông nghe nói vẫn còn hai mươi mấy người đang lạc đường ở phía dưới hầm bèn quay trở lại, từ đó không còn trở ra nữa. Xin hỏi, có người đàn ông có trách nhiệm nào, lại bỏ mặc người vợ đang mang thai và đứa con vị thành niên của mình chỉ vì muốn làm anh hùng không? Bị tẩy não rồi hay là muốn chơi trội? Nói cho thầy biết, Lý Minh Châu tôi ghét nhất là loại người như thế! Bởi vì hắn không xứng là chồng của người vợ, không xứng làm cha của những đứa con thơ. Anh hùng hay không tôi không cần biết, tôi không muốn con gái tôi lấy con cháu của một người như thế, cha nào thì con nấy!”
“Mẹ, sao mẹ có thể nói như thế chứ?” Thái Hồng phẫn nộ đứng bật dậy. “Xin mẹ dừng ngay những lời sỉ nhục người khác đó lại!”
“Sỉ nhục?” Minh Châu nói. “Mẹ còn chưa nói hết đấy! Mẹ của cậu, cũng chẳng phải bà mẹ cao thượng gì, biết mình bệnh đến thế, biết là không chữa khỏi, còn bắt đứa con trai bị bệnh hen suyễn bẩm sinh đi hiến nội tạng. Quý Hoàng, cậu tưởng tôi sẽ chấp nhận làm thông gia với loại người như thế sao? Cậu tưởng rằng tôi sẽ để cho con gái mình đi hầu hạ một thằng đàn ông không khỏe mạnh sao? Xin cậu dập tắt ý nghĩ đó đi, đừng có nhăm nhe con gái tôi! Thái Hồng mới quen cậu có mấy ngày mà cậu đã dỗ ngon dỗ ngọt nó đem thứ quý giá nhất trong nhà dâng cho cậu. Chẳng lẽ trên đời này chỉ có mình cậu là có người thân thôi sao? Tôi, mẹ của Thái Hồng bị bệnh viêm khớp nặng như thế, đầu gối đau đến mức phải phẫu thuật nhưng cũng chẳng nỡ mang miếng ngọc đó đem bán. Cha Thái Hồng bị đục thủy tinh thể bao nhiêu năm cũng chẳng nỡ bán nó để đi phẫu thuật. Cả nhà tôi ba người chui rúc trong căn nhà lắp ghép vừa nóng bức vừa chật hẹp này gần hai mươi năm cũng chẳng có tiền chuyển nhà, chúng tôi rất khó khăn, chúng tôi cũng túng tiền! Nói cho cậu biết, đấy chính là thói xấu của những kẻ nhà quê các người, chỉ cần quen một người, hẹn hò với người đó là cho rằng tất cả đồ đạc của nhà cô ta đều trở thành của mình hết! Quý Hoàng, hôm nay tôi mời cậu đến là muốn nói rõ ràng trước mặt cậu, thứ nhất, tiền mượn của chúng tôi, xin trả lại ngay lập tức, thứ hai, xin cậu từ nay về sau đừng bám theo Thái Hồng nữa. Trai lớn lấy vợ gái lớn gả chồng, chúng tôi tìm con rể của chúng tôi, cậu tìm vợ của cậu, trừ Thái Hồng ra, cậu muốn yêu ai thì tùy! Nếu quả thực không tìm được, bác gái này sẽ chịu trách nhiệm giới thiệu cho cậu. Nếu để tôi biết cậu còn qua lại với nó, đừng trách tôi không để yên cho cậu! Lý Minh Châu tôi là người lớn lên trong đấu tranh đấy, đấu trời đấu đất không bằng đấu với người, đấu với người vui lắm!”
Quý Hoàng bỗng đứng bật dậy, Thái Hồng cũng đứng phắt dậy, cướp lời: “Mẹ, hôm nay mẹ lại vô cớ sinh sự rồi. Miếng ngọc là do bà ngoại năm xưa đích thân đeo vào cổ con, đó là đồ của con, con muốn làm gì tùy con. Tiền tạm thời dùng để cứu người, năm sau chắc chắn anh ấy sẽ trả lại. Về Quý Hoàng, con yêu anh ấy nên mới hẹn hò với anh ấy, tình yêu chín muồi rồi sẽ tiến tới hôn nhân, cái này mẹ không quản được đâu, đó là sự tự do được cả pháp luật quy định!”
“Thái Hồng!” Hà Đại Lộ quát một tiếng. “Đừng bướng bỉnh, đừng có nói với mẹ con như thế.”
“Con không bướng bỉnh chút nào, là do mẹ cố tình gây chuyện! Còn nữa, rõ ràng cha biết những lời mẹ nói đều sai sự thật, cha còn đứng về phía mẹ. Cha già lẩm cẩm sao? Lúc này mẹ của Quý Hoàng đang lâm nguy, đến một người qua đường cũng biết nhỏ chút lòng cảm thông, hai người thì hay rồi, toàn nói càn nói quấy, đả kích người ta, còn cười trên nỗi đau của người khác!” Thái Hồng vừa tức vừa ấm ức, nước mắt từng giọt, từng giọt thi nhau rơi xuống. “Con không tin con lại có cha mẹ không có tình người đến thế! Con cảm thấy hổ thẹn vì hai người!”
Lý Minh Châu giận quá bật cười, cúi người xuống, thình lình moi ra một bình thủy tinh để dưới gầm bàn, chưa kịp đợi mọi người nhìn rõ, đã tạt thứ chất lỏng vàng vàng trong bình vào người Quý Hoàng: “Cậu họ Quý kia, cậu cút đi cho tôi! Từ nay về sau đừng bao giờ đến nhà tôi nữa! Tôi thà đập đầu vào tường chết luôn, cũng không gả con gái cho cậu đâu! Cút! Cút xéo càng xa càng tôt!”
Cả căn nhà đột nhiên lặng như tờ.
Thứ chất lỏng đó bốc lên mùi vô cùng khó chịu.
Khi


The Soda Pop