Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134948
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/948 lượt.
n anh quan tâm đến thái độ của em. Thái Hồng….”
Anh cầm tay cô đặt lên ngực mình: “Anh mong em hôm nay hãy đưa ra lựa chọn, em chọn chung sống bên anh, chúng ta cùng nhau cố gắng để cha mẹ em dần dần chấp nhận chúng ta? Hay chọn nghe lời mẹ em, đoạn tuyệt với anh?”
Cô cúi gằm, trầm ngâm hồi lâu, rồi nhỏ giọng nói: “Quý Hoàng, xin hãy cho em thời gian.”
Anh đưa tay ra, nâng cằm cô lên một cách mạnh bạo, bắt ánh mắt cô nhìn thằng vào anh: “Không được, anh quyết không thể chịu đựng sự sỉ nhục này, xin em hãy nói anh biết ngay bây giờ.”
Cô cúi gằm.
“Nói đi! Em nói đi! Quyết định này đối với em khó khăn đến thế sao?” Đối với sự ngập ngừng của cô, anh có phần tức giận.
Cô chầm chậm ngẩng đầu lên, cảm thấy hơi thở mình nặng nhọc vô cùng: “Xin lỗi, em yêu người thân của em… Em không dám tưởng tượng nếu cắt đứt quan hệ với họ, cuộc sống của em sẽ như thế nào.”
Lời nói này gần như là buột miệng thốt ra, mỗi chữ đều như một lưỡi dao đâm nát ý chí của cô, khiến trái tim cô rỉ máu.
Sau đó, cô biết được câu nói này đã hoàn toàn chọc giận Quý Hoàng.
“Em trước giờ đều ngốc như thế, hay là hôm nay cố tình giả ngây nên mới ngốc như thế này?” Quý Hoàng buông cô ra, cười nhạt.
Bị xúc phạm, mặt mày cô thoáng chốc đỏ rần: “Xin anh hãy đứng ở góc độ của em mà suy nghĩ!”
“Dù là đứng ở góc độ nào, em cũng đang đưa ra một quyết định sai lầm.” Mặt anh sắc lạnh như thép, giọng điệu cứng rắn.
“Dù cho quyết định này là sai lầm….”, cô nghe thấy mình nói. “Thì đây cũng là quyết định của em.”
Yết hầu của anh khẽ chuyển động, muốn nói gì đó, nhưng không câu nào được thốt ra.
Thời gian chầm chậm trôi qua, có lẽ chỉ là một phút, nhưng cô lại cảm thấy cả thế kỷ đã trôi qua, trái tim cô cũng đau đớn tựa như bị xé thành trăm nghìn mảnh vụn. Bỗng chốc cô trở nên yếu đuối, muốn cầu xin anh cho cô thêm chút thời gian, có khi sẽ nghĩ ra được cách nào đó vẹn toàn đôi bên.
Đang định mở miệng thì cô nghe giọng Quý Hoàng lạnh lùng cất lên: “Thế thì… anh tôn trọng quyết định của em. Tạm biệt!”
Cả người cô lạnh ngắt: “Quý Hoàng…”
Trông anh đang giận dữ vô cùng, đường gân xanh nổi rõ trên thái dương, vẻ cao ngạo trong chớp mắt lại trở về trên gương mặt anh, anh trở lại dáng vẻ lạnh lùng như lần đầu tiên họ gặp gỡ: “Anh sẽ không nhớ đến em, sẽ chỉ nhớ đến người con gái mà anh đã từng ngỡ chính là em.”
Dứt lời, anh lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ màu tím, ném vào tay cô.
“Quý Hoàng… Anh nghe em nói!” Cô lắp bắp kêu lên một tiếng.
“Sinh nhật vui vẻ!” Anh lạnh lùng cắt lời cô, rồi quay người đi thẳng.
Cô một mình đứng lặng dưới ánh đèn đường, không biết đã đứng bao lâu, cả người và đôi chân đều cứng đờ.
Chiếc hộp giấy đó bị cô siết chặt trong lòng bàn tay, mồ hôi rịn ra thấm ướt. Đằng sau dường như có người đi qua, tiếng người nói chuyện xì xào, dường như tất cả đều liên quan đến cô, nhưng lại như chẳng can hệ gì đến cô. Nửa tiếng đồng hồ sau, đầu óc cô vẫn rối rắm và nóng hầm hập như chiếc máy đã làm việc quá tải. Cô chầm chậm mở hộp quà, trong đó là một chiếc vòng tay được tết bởi dây ngũ sắc. Cứ cách khoảng một đốt ngón tay lại xâu một viên thủy tinh trong suốt. Ở giữa có một mặt dây to cỡ viên đá cuội, dùng chỉ bạc quấn vòng, bên trong bọc một viên đá màu xanh lục.
Cô ngỡ rằng đó là ngọc, đưa lên trước đèn đường soi, màu sắc không giống. Nửa trong suốt, có một chút bọt khí, pha chút tạp chất có ánh màu đồng đỏ sáng lấp lánh.
Trong hộp có một mảnh giấy viết rằng: “Thái Hồng, chúc em sinh nhật vui vẻ! Giữa vòng tay có một viên thiên thạch nhỏ. Không phải em muốn nhặt được sao băng sao? Nguyện cho ngôi sao băng này ngày ngày ở bên tay em.
Quý Hoàng.”
Mắt cô cay cay và ầng ậng nước, nhưng cô cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, không cho nó lăn xuống. Chung quy cũng chẳng có ai bức ép cô, đây là lựa chọn của cô, quyết định của cô. Cô chỉ hận anh độc đoán, không để cô phân trần. Lại nghĩ dù sao hai người cũng là đồng nghiệp, sớm không gặp tối cũng gặp, ngày dài tháng rộng, có lẽ còn có thể cứu vãn được. Suy nghĩ hồi lâu, cô lại buông tiếng thở dài, cô hiểu rõ tính khí của Quý Hoàng, lần này chịu nhục, chắc chắn anh sẽ không quay đầu lại.
Nước mắt lã chã lăn dài trên má.
Một lúc lâu sau, cô bỏ vòng tay vào trong túi, chầm chậm đi lên lầu. Móc chìa khóa ra cầm trên tay, cảm giác chùm chìa khóa nặng tựa ngàn cân, lui cui đút vào ổ khóa, cửa bỗng bật mở. Cô cúi đầu đi vào trong nhà, Lý Minh Châu mở rộng vòng tay ôm chặt con gái vào lòng.
“Mẹ biết con đau khổ”, Minh Châu nói. “Nhưng chuyện hôn nhân đại sự không thể mắc sai lầm được. Chọn nhầm một người xem như lỡ cả cuộc đời con à!”
Trong lòng Thái Hồng có ngàn vạn lời muốn phản bác lại, cuối cùng cũng chỉ giằng vai ra né tránh như một cử chỉ kháng cự, im lặng giãy giụa ra khỏi vòng tay mẹ, đi vào phòng, đóng cửa lại.
Cô khóc suốt đêm dài, đến rạng sáng mới mệt mỏi thiếp đi.
Trong giấc mơ của mình, cô mơ thấy rất nhiều cây cối, mơ thấy cả những chú voi, mơ thấy những dòng huyết quản nơi con tim mình đang từ từ n