Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134943

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/943 lượt.

ứt nẻ, rạn vỡ.
Đến cuối cùng cô vẫn bị sợi dây kia trói chặt.
Quý Hoàng, cô thầm nói, có một chuyện em vẫn luôn giấu anh.






Không biết tự bao giờ, trong tòa nhà mà Thái Hồng ở có một tin đồn rằng, Thái Hồng không phải con ruột của cha mẹ cô.
Lần đầu nghe được tin đồn này là lúc Thái Hồng tám tuổi. Hôm đó cô đánh nhau với San San sống ở tầng ba, San San đánh không lại cô bèn gân cổ mắng: “Hà Thái Hồng mày hung dữ cái quái gì hả? Biết không hả? Mày vốn là đứa mồ côi không ai cần! Cha mày không phải là cha ruột của mày, mẹ mày cũng chẳng phải mẹ ruột của mày, mày được họ nhặt từ bên ngoài về.” Thái Hồng chẳng để tâm lắm đến những lời đó. Ở khu xưởng mà cô sống, bọn trẻ con đánh thua thì cái gì cũng lôi ra mà mắng chửi được. Về nhà, cô kể hết với mẹ, Lý Minh Châu tức giận đùng đùng, lập tức kéo Thái Hồng đến tìm mẹ của San San nói lý lẽ. Thái Hồng còn nhỏ, lúc đó mẹ của San San sợ đến chết điếng, mặt trắng bệch, rối rít xin lỗi. Còn nhéo San San một cái thật mạnh trước mặt Thái Hồng: “Hừ! Con nhóc hư đốn này! Thái Hồng sao lại là con nuôi được chứ? Có con mới không phải con đẻ ấy, con là do mẹ nhặt từ thùng rác về đấy.”
Sau đó, mỗi khi mẹ San San gặp Minh Châu đều tỏ vẻ ngượng ngập, e dè, tựa như đã làm chuyện gì có lỗi. Thái Hồng còn thấy ấm ức thay cho cô ấy, cảm giác mẹ mình đã làm quá lên rồi.
Chuyện này cứ thế kết thúc.
Một ngày của năm năm sau, một câu nói hớ hênh từ miệng của các dì, các thím hàng xóm tình cờ lọt vào tai Thái Hồng: “… Bà xem Thái Hồng nhà họ Hà lớn lên trông xinh xắn chưa kìa, Lý Minh Châu đúng là có mắt nhìn, chọn đúng đứa trẻ sơ sinh xinh nhất ở phố Hoa Viên bồng về! Phải biết ở đó đến đứa bé đầy đủ tay chân cũng khó tìm được nữa là…”
Hạt giống hoài nghi một khi đã được gieo vào lòng thì nhanh chóng nảy mầm.
Lật giở album, Thái Hồng phát hiện bức ảnh sớm nhất chụp cô từ khi còn nằm nôi, trên đó ghi chữ “Thái Hồng ba tháng tuổi”, nhưng không tìm thấy bất kỳ bức ảnh nào về những tháng ngày mẹ mang thai, ừ thì cũng có thể giải thích rằng Minh Châu không thích chụp ảnh lúc cơ thể mình phát phì. Thế nhưng, cô nhận ra rằng, trong lời lẽ thường ngày cha mẹ rất hiếm khi nhắc đến từ “sinh”, thay vào đó là “nuôi” hay “nuôi nấng”, ví dụ như “nuôi từ nhỏ đến lớn”, “nuôi con không dễ dàng gì”, “nuôi nấng con mười mấy năm trời” v.v… Nhóm máu cũng chẳng nói lên được điều gì, khéo sao chả nhà đều thuộc nhóm máu O, trừ khi… đi xét nghiệm ADN.
Nếu như quyết tâm tra ra bằng được, câu đố này cũng không phải quá khó. Trong số những người cô quen có người là bác sĩ, phóng viên, cũng có người làm ở Cục dân chính… nhờ người khác giúp đỡ ít nhiều cũng tìm được chút manh mối. Nhưng…. Thái Hồng tự hỏi lòng mình làm như thế có đáng không? Nếu tin đồn là thật, cô đúng là đứa trẻ bị vứt bỏ, biết được điều này liệu quan trọng sao? Cuộc đời cô sẽ trở nên đen tối, thảm thương sao? Cô sẽ bớt yêu Minh Châu và Đại Lộ chút sao? Hoặc sẽ hận cha mẹ ruột của mình nhiều hơn chút sao?
Không đâu. Nếu biết được thân thế thực sự chỉ mang lại cho cô sự đau khổ và oán hận, thế thì tại sao lại phải biết cơ chứ?
Dù có là đứa trẻ bị bỏ rơi cô cũng là đứa trẻ bị bỏ rơi may mắn. Cha mẹ đã cho cô cả một tình yêu thương dạt dào, tròn đầy, coi cô như chính con ruột của mình.
Nếu thực sự muốn tra cùng hỏi tận, chẳng qua cũng chỉ là đẩy lịch sử đã biết trước tiến thêm một bước, tìm ra một vết thương xấu xí ở nơi đó.
Thái Hồng thà rằng mình không biết gì cả.
Gia đình này đã cho cô hạnh phúc, nhưng cô thì chưa từng hy sinh cho cha mẹ. Vậy nên khi tình yêu và tình thân phát sinh xung đột, cô biết mình sẽ chọn bên nào.
Ngày hôm sau không có tiết, Thái Hồng nói dối với mẹ đã đến hạn trả sách mượn để kiếm cớ đến trường.
Đứng trước tòa nhà của khoa, cô thoáng tần ngần, do dự, không biết có chạm mặt Quý Hoàng không, nào ngờ gặp phải Quan Diệp đang hấp tấp từ trên lầu đi xuống.
“Chào buổi sáng, cô Quan!”
“Chào, Thái Hồng, cô có tiết bây giờ. Đúng rồi, em đợi chút.” Cô rút ra một phong thư từ chiếc túi xách mang theo bên người. “Đây là thư Quý Hoàng nhờ cô gửi cho em.”
Thái Hồng đón lấy, cười cười: “Cảm ơn cô, làm phiền cô rồi.”
Đợi Quan Diệp đi khuất cô mới xé phong thư ra, trong đó có một xấp tiền mặt. Thực ra cô đã đoán được, đây chính là hai mươi nghìn mà cô đã cho Quý Hoàng mượn.
Cô cười khổ trong lòng, làm người yêu không được thì vẫn còn tình nghĩa cơ mà, số tiền này cũng đâu cần phải trả gấp, về phía mẹ mình cô vẫn có thể quấy quá cho qua chuyện. Con người này đúng là dứt khoát, chưa gì đã rạch ròi mọi thứ. Lại nghĩ tiếp, mắt cô liền đỏ hoe. Tính khí Quý Hoàng chính trực, quyết liệt, làm như thế chính là chứng tỏ muốn cắt đứt quan hệ, đường ai nấy đi. Nhưng trong lòng cô vẫn cho rằng, dù sao cũng là đồng nghiệp, không thể nào không chạm mặt nhau, cũng chẳng tránh được việc hợp tác với nhau, mọi chuyện có lẽ còn có thể cứu vãn được…
Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu, bỗng thấy cảnh cổng đi vào tòa nhà của khoa vụt


Teya Salat