Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134939

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/939 lượt.

ốt bốn ngày trời, cho đến khi uống hết giọt nước cuối cùng. Để thoát thân, anh ta buộc phải dùng cái cưa nhỏ mang bên người cắt đứt nửa cánh tay, băng bó qua loa vết thương, rồi trèo xuống đáy vực, men theo dòng sông đi về phía trước, cho đến khi được cứu thoát…”
“Ouch!” Tần Vị huýt sáo. “Mình cũng kể một chuyện. Tháng Mười năm 1993, có một chàng trai đi câu cá trong núi Rocky ở Colorado. Một tảng đá lớn đột nhiên lăn xuống, đè nát một chân của anh ta. Lúc đó anh ta chỉ mặc một chiếc áo thun và một chiếc quần jean, mà tối hôm đó sẽ có bão tuyết. Anh ta bèn dùng một cái kéo cắt rời cái chân bị thương, sau khi dùng dây cước khâu lại sơ sài thì bò trên mặt đất hơn một trăm mét, trườn vào xe hơi của mình rồi lái xe về thôn làng kêu cứu…”
“Tháng Sáu năm 2004, có một ngư dân Việt Nam đi câu cá mực, không ngờ bị một cơn sóng đột ngột ập đến, cuốn phăng ra ngoài đại dương, cách bờ hơn sáu mươi lăm hải lý. Người đó càng lúc càng bị sóng cuốn ra xa, sau khi lênh đênh trên biển năm ngày, bất đắc dĩ phải uống nước tiểu của mình và giết rùa biển để sống sót. Mười bốn ngày sau mới được thuyền cá khác bắt gặp và cứu sống.” Đông Lâm kể.
“Mình lại nhớ ra một chuyện nữa, vô cùng kịch tính và tàn nhẫn!” Tần Vị cướp lời. “Tháng Ba năm 2007, có một người chơi nhảy dù, nào ngờ cái dù không mở được…”
“Stop! Đừng kể nữa! Em không muốn nghe! Hai anh làm ơn làm phước tha cho em đi mà!”
Thái Hồng không chỉ một lần đi theo Tô Đông Lâm ra ngoài cắm trại. Trong đám bạn học, Đông Lâm nổi tiếng là người thích du lịch, thích ồn ào, sôi nổi. Anh thích những trò vận động nguy hiểm, say mê những trò đầy kịch tính như leo núi, trèo vách đá, lướt sóng, trèo thuyền vượt thác… bản thân tự xưng mình là cao thủ leo núi. Nhưng Thái Hồng lại chưa hề nghe nói anh đã chinh phục được những đỉnh núi nổi tiếng nào, chí ít chưa bao giờ chinh phục đỉnh Everest. Đông Lâm thiếu kiên nhẫn đối với những thứ buồn tẻ và trầm lắng, ngay đến xem phim cũng vừa xem vừa tua nhanh gấp một phẩy năm lần, biết trước kết thúc cho xong. Thái Hồng cho rằng đó là sự khác biệt lớn nhất giữa cô và anh. Cũng là nguyên nhân tại sao trẻ con nhà nghèo vẫn còn hy vọng, bởi bọn chúng từ nhỏ đã có thể chịu đựng những chuyện khô khan, buồn tẻ được lặp đi lặp lại.
Cửa hang đá hé mở nửa chừng, trông như một cái miệng to. Đỉnh hang rộng, thoáng, lộ ra vách đá hoa cương cao đến hơn hai mươi mét, bên trên có treo một số rơ-moóc và dây thừng mà những người yêu thích trèo vách đá khác để lại.
Mở ba lô ra, các trang thiết bị rất đầy đủ. Dây thừng leo núi, đai bảo hiểm, nêm đóng, móc khóa leo núi, máy khoan cầm tay, khóa sắt, đồ bảo hộ… mọi thứ đều có đủ. Tần Vị cởi áo ra, đeo đai bảo hiểm vào, đồng thời móc một chiếc túi nhỏ màu đen ở sau thắt lưng. Trong túi có chứa một loại bột trắng. Thấy Thái Hồng tò mò, anh nắm một nắm nhỏ đặt vào tay Thái Hồng: “Cái này là bột magiê. Có thể hút mồ hôi trên tay và hơi ẩm trên vách đá, làm tăng lực ma sát.” Dứt lời, anh lại lấy từ trong ba lô ra một đôi giày đế mềm thay vào, sau khi để Đông Lâm thắt xong dây thừng, bèn bắt đầu trèo lên vách đá.
Anh chàng công tử đào hoa thường ngày trông có vẻ uể oải, vậy mà lại có sức lực và cơ ngực đẹp ngang vận động viên thể hình, thân người treo lơ lửng trên vách đá, chỉ dựa vào sức của mười ngón tay bám chặt vào vách đá, thoăn thoắt trèo lên.
Thái Hồng không khỏi lo lắng: “Đông Lâm, anh nói xem, anh ấy có nên mang thêm mũ bảo hiểm không?”
“Không sao đâu, bọn anh đến đây chơi mấy lần rồi, quen thuộc địa hình lắm. Cậu ta có đai bảo hiểm, rất an toàn.” Tô Đông Lâm cầm một đoạn dây thừng màu đen quấn quanh thắt lưng mình, rồi đưa đầu kia cho cô. “Đây là dây thừng leo núi, lực đàn hồi tám phần trăm, em kéo thử xem, lỡ mà có rơi xuống cũng có thể giảm xóc.”
Cô kéo kéo, cảm thấy nó không đàn hồi: “Lát nữa anh cũng trèo lên ư?”
“Ừ, bọn anh thay phiên nhau.”
“Thế còn em làm gì?”
“Em có thể quan sát bọn anh.”
Thái Hồng thở dài đánh thượt: “Anh kêu em đến đây cho khuây khỏa, là để em nhìn thấy cái này á? Thứ này có hay ho để xem hả?”
Tô Đông Lâm khoanh tay trước ngực, nghiêng đầu ném cho cô một cái nhìn khinh khỉnh: “Làm ơn đi! Hai gã đàn ông khôi ngô, lịch lãm, phong độ ngời ngời cởi trần leo núi cho em xem để chọc em vui, cảm phiền em hợp tác một chút có được không?”
Thái Hồng nhìn anh, hồi lâu không cất tiếng, bỗng dưng nước mắt tuôn rơi.
“Đông Lâm, em thất tình rồi.” Cô nói.
“Cứ khóc thỏa thích đi!” Đông Lâm ôm ghì cô vào lòng. “Ít ra em còn có bạn bè.”
Thái Hồng òa khóc tức tưởi trong lòng anh, nước mắt thấm ướt cả một mảng to trên áo sơ mi của anh. Đột nhiên Đông Lâm thụt lùi một bước, Thái Hồng ngước nhìn lên, Tần Vị đã từ đỉnh hang tuột xuống từ lúc nào, đai bảo hiểm móc trên móc nối, thân người xoay tròn lơ lửng giữa không trung.
Hai người tay chân luống cuống buông lỏng dây thừng để thả anh ta xuống.
“Đông Lâm nói không đúng.” Tần Vị vỗ vai Thái Hồng, rồi vòng tay ôm cô vào lòng. “Khi em yêu một người, tất cả bạn bè đều biến mất trong lòng em. Em nên khó


The Soda Pop