The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134940

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/940 lượt.

cao chót vót và thâm u đến lạ, tựa như Quỷ môn quan. Cô đứng trên bậc thang ngập ngừng hồi lâu, vẫn không đủ dũng khí bước vào. Hôm nay Quý Hoàng có tiết, anh nhất định có mặt trong văn phòng. Vừa nghĩ đến sự sỉ nhục mà anh phải chịu và sự phẫn nộ của anh tối qua, Thái Hồng tự cảm thấy mình cũng không thể nào thoái thác được trách nhiệm trong chuyện này.
Đang lúc chần chừ, có một người đi ngang qua, gọi cô lại: “Cô Hà?”
Thái Hồng vừa ngoảng đầu, bèn phát hiện ra đó là Thôi Đông Bích, không ngờ ông lão lại chủ động chào hỏi cô, thực là có diễm phúc quá đi mất! Cô vội vàng đáp lại: “Thầy Thôi, chào buổi sáng ạ!”
“Tôi đã xem qua bài thi của cô rồi, trả lời không tệ.” Thôi Đồng Bích nói.
“Cảm ơn thầy!” Thái Hồng nhoẻn cười thật tươi.
“Vốn tôi phải ra đề, nhưng lại bận chút chuyện nên nhờ thầy Quý giúp tôi, nghe nói mọi người đều than đề rất khó?” Thôi Đông Bích nhìn cô. “Năm nay số người đăng ký thi nhiều gấp ba lần năm ngoái, phải khó một chút mới biết ai có bản lĩnh thật chứ.”
“Đề khó lắm thầy ơi, chúng em hoàn toàn không chống đỡ được luôn.” Thái Hồng dè dặt hỏi: “Nói vậy là… em đậu rồi phải không ạ?”
“Làm gì mà khiêm tốn thế, cô đạt điểm cao nhất đấy.”
“Yeah!”
Đợi cô “Yeah!” xong, bóng Thôi Đông Bích đã biến mất phía sau cánh cổng kia rồi.
Mất cái này mà được cái kia cũng không tồi. Thái Hồng một mình đi vào phòng sách cổ trong thư viện ngồi ngẩn ngơ suốt mấy tiếng đồng hồ. Ông Thái vẫn luyện chữ ở bên bàn như cũ, thỉnh thoảng nghe cô sụt sịt liền tốt bụng đưa một hộp khăn giấy cho cô.
Đến trưa, cô hơi buồn ngủ, một là đêm qua cô gần như không chợp mắt được, hai là giờ không được dùng chung văn phòng với Quý Hoàng, nên cô không có chỗ nghỉ trưa. Đến căng tin ăn cơm trưa, pha một cốc trà xanh thật đặc để xốc lại tinh thần, cô lấy quyển sách chuyên ngành ra và buộc mình phải dán mắt vào đọc. Đọc chưa được vài trang, bỗng nhiên cô nhận được điện thoại của Đông Lâm, nói là muốn dẫn cô đi leo núi.
Trong mấy tháng ở bên cạnh Quý Hoàng, Thái Hồng hoàn toàn không liên lạc với Đông Lâm, cú điện thoại sau cùng là nghe nói anh và Tần Vị phải đến Mỹ bàn dự án, từ đó bặt vô âm tín, cô cũng chẳng lấy đó mà trách móc anh. Giữa hai người trước giờ luôn như vậy, lúc cần cả hai có thể đi chơi thân thiết, vui vẻ cùng nhau, một khi bận việc rồi cũng chẳng hỏi thăm lấy một cái, chuyện ai người nấy làm, xa cách lâu ngày gặp lại cũng chẳng thấy xa lạ, thậm chí có khi Đông Lâm gọi điện, nhắn tin đến, cô bận tối mặt nên quên luôn, Đông Lâm cũng chẳng để bụng. Bạn bè chính là như thế, không bao giờ dùng ác ý để suy nghĩ, phỏng đoán về đối phương.
Trong điện thoại, cô hỏi Đông Lâm: “Không phải anh đang ở nước ngoài sao?”
“Về lâu rồi.”
“Ồ!”
“Em cũng chẳng thèm gọi điện cho anh.” Anh trách móc.
“Em nào có biết anh về rồi đâu!” Cô phì cười. “Vậy anh không thể gọi điện cho em trước à?”
“Anh làm cao đấy, không được à?” Anh lẩm bẩm. “Đúng rồi, có việc tìm em, đứng ở trước cổng trường đợi anh nhé, anh đến đón em.”
“Không đi, tâm trạng không vui.”
“Thì vậy nên mới dẫn em đi cho khuây khỏa.”
Cô thoáng sững người: “Sao anh biết em cần khuây khỏa?”
“Bác gái đã kể hết cho anh nghe rồi.”
“Chỉ em và anh?”
“Có cả Tần Vị.” Anh nói. “Cứ vậy đi. Vốn anh và cậu ta hẹn hôm nay đi leo núi. Trò đó nguy hiểm lắm, bắt buộc hai người một nhóm. Tâm trạng em không vui, đi leo núi chung với bọn anh, giải trí chút.”
“Được thôi.” Cô không cảm thấy mình cần phải khuây khỏa, nhưng rất cần làm chuyện gì đó để phân tâm, bèn đồng ý.
Khu đó nằm ở ven đường thành phố, là khu vực bảo tồn tự nhiên chưa được khai phá. Rặng núi trải dài, trùng trùng điệp điệp, ngọn núi được người ta gọi là “Ưng Nhãn Phong” kia có thế núi dốc đứng, là đỉnh núi cao nhất so với mực nước biển ở khu này, từng là mục tiêu của những người yêu thích leo núi. Nhưng từ sau khi xảy ra vài tai nạn, nơi đó trở thành nơi không ai lui tới.
Sau khi xuống xe, Tô Đông Lâm đưa cho Thái Hồng một đôi giày leo núi: “Mang vào thử xem, bọn anh đi ngang qua một tiệm bán đồ thể thao, tiện thể mua cho em một đôi.
Thái Hồng nhìn đế giầy, hỏi: “Sao anh biết em đi size 36,5?”
“A Vị nói đấy.”
Cô ra hiệu “ok” về phía Tần Vị.
“Có phải thấy tôi rất thần kỳ không?” Tần Vị nhoẻn cười, mèo khen mèo dài đuôi, gương mặt trắng xanh mang khí chất quý tộc kia bỗng chốc pha vài nét trẻ con.
“Đâu chỉ thần kỳ, là thần kinh ấy chứ.” Đông Lâm nói.
Cả bọn lên núi từ một con đường mòn bên sườn núi. Trèo chưa được mười phút thì hết đường, thay vào đó là từng tảng, từng tảng đá to lộ ra. Thái Hồng tập trung hết sức, dùng cả chân lẫn tay trèo lên trên, căng thẳng đến độ không dám nhìn xuống dưới, cũng không dám nói gì nhiều. Nhưng khổ nỗi Tô Đông Lâm ở bên cạnh không chịu buông tha cô, không ngừng rót mấy câu chuyện sống sót nơi hoang dã vào tai cô:
“… Tháng Tư năm 2003, có một chàng trai leo vách đá ở hẻm núi thuộc vùng Đông Nam Utan, một tảng đá nặng gần hai trăm pound đột nhiên rơi xuống, trúng vai trái của anh ta. Anh ta nằm trên đất su