Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự
Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134938
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/938 lượt.
c trong lòng của một người dưng, như thế mới có thể thỏa sức tuôn ra tất cả nỗi đau khổ trong lòng mình.”
Nước mắt Thái Hồng lại tuôn rơi.
“Cô nhóc, em phải biết thứ em cần là gì.” Tần Vị nói. “Như trong một bài thơ có viết rằng: “Từ mai trở đi, tôi sẽ làm một người hạnh phúc, nuôi ngựa, chẻ củi, du ngoạn khắp thế gian”? Hay chăng là “Từ mai trở đi, tôi chỉ biết quan tâm đến gạo, cơm và rau dưa, tôi có một căn nhà, mặt hướng ra biển, xuân về hoa nở”?”
Từ núi Ưng Nhãn quay về, suốt hai tuần liền Thái Hồng không đến trường.
Một là vì cô có ý muốn tránh mặt Quý Hoàng. Hai là bài luận mà Quý Hoàng giúp cô sửa cuối cùng cũng nhận được hồi âm. Vì đây là cuốn tạp chí có uy tín nhất nhì trong giới học thuật, yêu cầu rất cao, bài luận gửi đi từ lâu, lâu đến nỗi cô ngỡ rằng đã hết hi vọng thì bỗng nhiên tổng biên tập gửi e-mail đến, tỏ ý cân nhắc sử dụng bài của cô, đồng thời đưa ra năm ý kiến để cô chỉnh sửa. Từ trước đến giờ, Thái Hồng xác định mình thuộc dạng phụ nữ vì sự nghiệp, huống chi bây giờ lao đầu vào học thuật sẽ khiến con tim đang rối bời của cô có được một sự phân tâm cần thiết. Thế là cô nhốt mình trong phòng, dốc sức sửa bài suốt bảy ngày liền, gửi đi lại bị trả về và yêu cầu tiếp tục chỉnh sửa, tăng thêm phần nội dung. Đến thư viện tỉnh tra tài liệu suốt hai ngày, lại tốn mất bốn ngày trau chuốt câu chữ, kiểm tra, đối chiếu các dẫn chứng, lại gửi đi lần nữa, tổng biên tập mới hồi âm báo rằng đồng ý cho đăng bài.
Đây là bài luận đầu tiên sau khi cô đi làm, hơn nữa lại được đăng trên tạp chí uy tín nhất, tuy phải sửa đi sửa lại những mười mấy lần, sửa mãi cuối cùng đọc ra chẳng thấy giống bài do mình viết chút nào, nhưng cô cảm thấy rất đáng, bởi vì việc chỉnh sửa bài luận cũng chính là quá trình thay da đổi thịt của tư duy.
Thứ Hai của tuần thứ ba trong khoa có cuộc họp thường lệ, cô không trông thấy Quý Hoàng, cũng không tiện hỏi thăm người khác. Mấy lần đi ngang qua văn phòng của anh đều thấy cửa khóa im ỉm. Có lẽ có giáo viên nhờ anh dạy thay, có lẽ mẹ anh đã nhập viện, anh cần phải chăm sóc bà… Nghĩ tới nghĩ lui, cô vẫn thấy lo lắng cho anh.
Quý Hoàng cũng giống như Đông Lâm, đều thuộc dạng người phàm gặp chuyện gì cũng lên kế hoạch rõ ràng, rất coi trọng giờ giấc, có thói quen nghề nghiệp tốt. Những việc gì anh cần phải đến, anh sẽ không bao giờ vắng mặt, còn hoạt động nào không cần tham dự thì bạn đừng trông mong sẽ tìm được anh. Buổi họp thường lệ vào đầu tuần của khoa có quy định rõ ràng rằng, tất cả giảng viên trong khoa đều phải tham dự, thế nhưng anh lại vắng mặt.
Cô định bước đi thì bị Lưu Bái Quyên kéo giật lại: “Đừng vội, cô còn chưa nói hết.”
Cô đành đứng lại.
“Thầy Quý từ chức rồi.” Lưu Bái Quyên nói. “Cái này cô mới nghe được. Cậu ta làm đến cuối tháng này sẽ bàn giao lại công việc. Chủ nhiệm khoa khuyên cậu ta cả buổi cũng chẳng được, ban nãy mới bảo cô và cô Quan sắp xếp để dạy thay cậu ta học kỳ sau.”
Cô đưa tay níu chặt cô Lưu, đôi mắt mở to, không dám tin: “Vì sao?”
“Cô không rõ.” Nhận ra sự kích động của cô, Lưu Bái Quyên cảm thấy hơi kỳ lạ. “Học trò của Tô Thiếu Bạch người nào mà chẳng kỳ quái cơ chứ? Lúc đầu, Từ Chí Đông của khoa Trung văn trường Đại học C… người ta đường đường là giáo sư ưu tú…. ngưỡng mộ trường ta có điều kiện giảng dạy tốt, thực lực nghiên cứu mạnh, vắt óc tìm kế để được chuyển qua bên này, nhờ không biết bao nhiêu mối quan hệ, quà cáp cho không biết bao nhiêu người, bí thư Trần vẫn không chịu gật đầu, khăng khăng lên Bắc Kinh để giành anh chàng Quý Hoàng chỉ mới vừa tốt nghiệp về đây, nghe đồn cũng phải tốn không ít lời lẽ thuyết phục, giành giật nhau u đầu mẻ trán mới mời về được. Bây giờ hay rồi, chưa làm được một năm đã từ chức bỏ đi, báo hại bộ môn Lý luận rối tinh rối mù cả lên. Em nói xem, năm sau tổ bọn cô có hai giáo sư được phái ra nước ngoài học, giờ dạy sắp xếp sao đây? Nói thực, lúc đầu chọn cậu ta cô đã có ý kiến rồi… Học vấn đúng là không có gì để nói, cô cũng tâm phục khẩu phục, nhưng mà thanh niên bốc đồng lại làm việc quá cảm tính, có chút chuyện là y như rằng một khóc, hai náo loạn, ba tự vẫn, chẳng ổn định bằng mấy giáo viên trung niên có gia đình. Năng lực nghiên cứu khoa học đúng là rất quan trọng, nhưng phải hoàn thành trách nhiệm giảng dạy trước đã chứ! Em xem Hạ Tiểu Cương năm xưa, thực sự là một người có tài cao chí lớn, ấy vậy mà lại nghĩ quẩn để rồi ra đi như thế… Cô không trách cô Quan, nhưng thân là giáo viên hướng dẫn, cô ấy dù gì cũng phải có trách nhiệm chứ! Không phải cô ấy hướng dẫn gây ra sai lầm thì cũng là chưa làm tốt công tác tư tưởng, nếu là cô…”
Đây là chuyện mà Lưu Bái Quyên oán hận nhất. Năm xưa, cô và Quan Diệp vì giành làm người hướng dẫn tiến sĩ cho Hạ Tiểu Cương mà suýt đánh nhau sứt đầu mẻ trán. Nghe đồn cô không ngớt lời khen ngợi luận văn của Hạ Tiểu Cương, những khi cô được phái ra nước ngoài học đều không quên mua sách lý luận mới xuất bản cho cậu. Học cao học chính là vậy đó, giáo viên hướng dẫn giỏ