Tác giả: Lâu Vũ Tình
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341147
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1147 lượt.
ng nhăng, ngược lại, chính vì tình cảm của anh quá sâu đậm nên mới để mặc bản thân rơi vào vùng nước xoáy đầy tuyệt vọng, không quay đầu lại được.
Em ghen tỵ với người con gái may mắn đó, cũng rất giận cô ấy vì sao không giữ lấy anh, khiến anh đau thấu con tim, không thể không ở bên người con gái khác để chữa trị vết thương. Cho tới khi nhìn thấy Tiểu Tình, dần dần gom góp hình dáng những người con gái anh từng qua lại, em đã hiểu tất cả. Chính em cũng không phải ngoại lệ, anh từng nói, em có đôi mắt rất đẹp, rất có hồn, vì vậy anh thường vô tình vuốt lông mày em với vẻ thất thần. Có lẽ đến anh cũng không phát hiện ra, chỉ lúc ấy, em mới có thể tìm được chút dấu vết của tình yêu khi ở bên anh, không phải dành cho em, mà là thông qua em để nhìn người con gái anh yêu sâu đậm nhưng cả đời không thể chạm tới. Em không ghen với cô ấy mà thậm chí còn thông cảm với cô ấy, tuy cô ấy có trái tim anh nhưng khoảng cách của cô ấy và anh còn xa hơn em rất nhiều…”
“Đủ rồi!” Anh tức giận ngắt lời cô. Chưa từng có người nào phân tích thấu đáo đến vậy, thậm chí đến tâm sự khó hiểu mà anh không dám đối mặt cũng bị vạch trần…
Thà là phẫn nộ còn hơn sợ hãi, sợ rằng qua đôi mắt sáng bừng của cô, anh có thể nhìn rõ bản thân mình…
“Em nói những điều này không phải để mở ra vết thương lòng của anh mà chỉ muốn cho anh biết, em hiểu sự bất lực của anh, vì vậy, bất cứ lúc nào em cũng sẽ ở bên cạnh, tiếp thêm sức lực cho anh để anh chống đỡ tiếp.” Sự dịu dàng như nước của cô nhẹ nhàng xoa lên gương mặt anh, đi sâu vào trái tim, bao dung cho tâm hồn tăm tối không cách nào được người đời chấp nhận của anh.
Đôi mắt rưng rưng, anh sợ hãi, đau đớn ôm chặt cô, run rẩy khàn khàn: “Vì sao không phải là em…”
Vì sao… Vì sao người anh yêu không phải là cô?
Lưu Tâm Bình mở rộng cánh tay, đón nhận sự yếu đuối của anh, anh như đứa trẻ, vùi trong mùi thơm nhẹ nơi ngực cô, bất lực rơi lệ.
Cắt Đứt Tình Yêu
“Chúng ta kết hôn đi!” Đêm đó, sau khi khóc cạn nước mắt trong vòng tay cô, anh nói ra một câu khiến người khác giật mình.
Khi đó, cô vừa kinh ngạc vừa vui mừng, nghi ngờ mức độ tỉnh táo của anh: “Anh… chắc chắn chứ?”
“Anh chắc chắn.” Anh kiên quyết gật đầu một cách khác thường.
Sau đó, cô ôm chặt anh, rơi lệ trong lòng anh.
“Thẩm Thiên Tình, em đang làm gì vậy?”
“Em không còn yêu cầu nào hơn, ít nhất đêm nay, hãy coi em là người phụ nữ bình thường, dù sao anh cũng có thể lên giường với người phụ nữ mà anh không yêu, chẳng phải sao?”
“Thẩm Thiên Tình! Em coi anh là cái gì? Nếu như đến em gái của mình mà còn dám linh tinh, anh có còn là người không?”
“Em không phải em gái anh, anh muốn em nói điều đó mấy lần nữa đây? Em không muốn làm em gái anh, anh có thể không yêu em, nhưng em căm thù anh mượn cớ “anh em”!”
“Em là em gái anh! Trong lòng anh, em mãi mãi là em gái anh, cho dù em có thừa nhận hay không!” Anh thở nặng nề. “Mặc quần áo vào, lập tức rời khỏi phòng anh!”
“Hóa ra, em chủ động dâng tận cửa, anh cũng không thèm.”
Cô cười khẽ, đau khổ mặc lại quần áo, thất thần rời đi.
Thẩm Hàn Vũ như đã ép khô sức lực của bản thân, đổ sụp người xuống đất, ôm đầu vẻ mâu thuẫn.
Anh đã đi tới bước này mà vẫn chưa chém đứt được sự dây dưa giữa bọn họ ư? Phải chăng anh cần vĩnh viễn trốn chạy, không bao giờ gặp lại cô nữa thì mới có thể đoạn tuyệt hoàn toàn?
Sau hôm đó, cô như biến thành người khác, cuộc sống đơn thuần đột nhiên trở nên đa sắc. Cô không còn từ chối hẹn hò với Tề Quang Ngạn, ai có cảm tình với cô, cô đều hào phóng đón nhận, sự tồn tại của họ khiến cô cảm thấy mình vẫn còn có người quan tâm, để ý.
Chẳng mấy chốc đã qua nửa tháng, Thẩm Hàn Vũ mấy lần gặp đàn ông đưa cô về nhà, đến trước cửa còn hôn tạm biệt, hơn nữa đều không cùng một người!
Mới đầu còn thấy Tề Quang Ngạn, nhưng sau này cậu ta hoàn toàn mất tăm mất tích, trong khi các mối quan hệ của cô lại càng xuất sắc vượt trội, có lần, anh còn nhìn thấy gã trai đưa cô về thò tay vào trong áo cô…
Anh suýt chút nữa nhảy ra giết người!
Ngày hôm đó, giữa họ xảy ra mâu thuẫn nghiêm trọng nhất từ trước đến nay, thậm chí anh còn nói năng tuỳ tiện: “Thẩm Thiên Tình, em nhất định phải biến mình thành kẻ đê tiện thế à? Em có biết hành vi của em bây giờ rất giống gái điếm hay không?”
“Anh dựa vào cái gì mà nói em như vậy? Chính anh cũng đâu còn trong sạch! Vì sao anh cũng có thể vui đùa còn em thì không? Bởi em là đàn bà à?”
Bốp!
Một cái tát là câu trả lời của anh.
Anh hy vọng thức tỉnh cô nên mới ra tay nặng như vậy.
Cô khóc, xoa bên má đau rát, đau khổ nói: “Cái tát này chính là hồi đáp của anh đối với tình cảm của tôi… Thẩm Hàn Vũ, tôi sẽ ghi nhớ! Uổng công chúng ta biết nhau cả đời. Anh quá không hiểu tôi rồi, anh tưởng tôi quan tâm đến trinh tiết ư? Trinh tiết vì sao quan trọng, vì phải giữ lại cho người đàn ông quan trọng nhất, nếu người đàn ông này không thèm, vậy tôi còn câu nệ làm gì? Anh không yêu tôi, tôi chỉ muốn tìm kiếm chú