XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thất Tịch Không Mưa

Thất Tịch Không Mưa

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341149

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1149 lượt.

ợc, anh nghe em, nhưng Tình à, có vài lời em phải nhớ rõ, bất luận lúc nào cũng không được quên.”
“Gì ạ?”
Anh lơi tay, để cô dựa vào vai anh, cùng ngắm sao.
“Em còn nhớ không, hồi nhỏ anh dạy em thiên văn, em từng nói, anh giống như tên anh – vũ trụ bao la, còn em chỉ là bầu trời dưới vũ trụ, có lúc em cảm thấy, so với anh, em rất bé nhỏ, cả đời này chỉ có thể sống dưới đôi cánh của anh, mãi mãi không thể rời xa. Thực ra, em có bao giờ nghĩ rằng, dù vũ trụ có bao la, rộng lớn hơn nữa, cũng chỉ riêng mình trái đất mới có sinh vật sống hay không? Chí ít trước mắt, trí tuệ và năng lực của loài người mới chỉ khám phá được tới đó thôi. Toàn bộ sinh mệnh của anh đều lưu lại ở bầu trời này, em là nơi anh gửi gắm tất cả, sao có thể nói rằng mình bé nhỏ được chứ? Cho dù anh dừng lại ở ngôi sao nào, đó cũng chỉ là một miền hoang vu, cho nên em phải vì anh, bảo vệ thật tốt sinh mệnh cuối cùng này, được không?”
Cô là động lực và hy vọng sinh tồn của anh!
Hiểu ý anh, cô cười, rưng rưng nước mắt: “Em đồng ý!”






Biệt Ly
Hôn lễ của anh và Lưu Tâm Bình vẫn cử hành đúng thời gian đã định, họ chính thức trở thành vợ chồng trong lễ đường nhỏ, chỉ có vài bạn bè thân hai bên tới dự.
Lưu Tâm Bình xuất thân trong một gia đình danh giá, cả nhà hy vọng có thể tổ chức hôn lễ to lớn, linh đình cho cô, nhưng Thẩm Hàn Vũ nói công việc của anh bận rộn, nên bỏ mọi lễ nghi rườm rà, chỉ làm đơn giản, Lưu Tâm Bình hoàn toàn nghe theo anh khiến cha mẹ có phần giận cô, nhưng cô không quan tâm, phô trương không quan trọng, quan trọng là lấy ai.
Tề Quang Ngạn và Thẩm Thiên Tình trở thành phù rể và phù dâu trong lễ cưới.
Nhìn anh đeo nhẫn cho Lưu Tâm Bình, cô không rơi nước mắt.
Cô tin chị Tâm Bình sẽ an ủi, vỗ về thể xác và tâm hồn mệt mỏi của anh bằng sự dịu dàng…
Chỉ là… cô cảm thấy cô đơn quá! Trong một đêm như thế này, cô cảm thấy bất lực vô cùng, dường như lại trở về năm mười lăm tuổi, trái tim hoảng loạn khi không tìm thấy anh…
Không nên có cảm giác như vậy, rõ ràng cô biết mình chưa bao giờ bị vứt bỏ, sự bất lực của cô và anh đều sâu đậm như nhau, sao cô có thể oán trách? Sao có thể muốn rơi nước mắt? Trái tim đau khổ nhẫn nhịn cả một ngày lúc này chợt vỡ oà…
“Vũ…” Vì biết anh sẽ không nghe thấy, cô mặc kệ bản thân, một lần, rồi lại một lần nữa, để âm thanh ấy vấn vít nơi đầu lưỡi, hồi tưởng lại sự đau khổ và ngọt ngào khi yêu anh.
“Lần này, em muốn xuống hay để anh lên?” Dưới cây vọng lên giọng nói khàn khàn, trầm thấp.
Cô kinh ngạc nhìn xuống, không dám tin anh sẽ xuất hiện ở nơi này.
“Anh đến làm gì?” Chẳng phải lúc này anh nên trải qua đêm tân hôn trong khách sạn để ngày mai đi nghỉ trăng mật theo kế hoạch ư?
“Em gọi anh như vậy, anh có thể không tới không?”
“Anh về đi! Về bên chị Tâm Bình, em không cần anh.” Cô hoảng hốt đuổi anh, sợ do dự thêm một giây nữa, cô sẽ bất chấp tất cả mà giữ anh lại, không cho anh đi.
“Em nói dối!” Anh đứng im, chăm chú nhìn cô. Không cần anh thì cô sẽ không gọi anh bằng giọng nói khiến trái tim người ta tan vỡ như thế!
“Em không xuống, anh sẽ lên.”
“Anh, đừng!” Không kịp rồi, anh đã hành động!
Cô không dám di chuyển, cũng không dám lên tiếng quấy nhiễu anh, sợ anh phân tâm. So việc học thì cô không phải là đối thủ của anh, nhưng nếu so sánh việc trèo cây, anh tuyệt đối không nhanh nhẹn bằng cô, cả đời này, anh đã vì cô mà trèo cây hai lần, nhưng cả hai lần đều ngã.
Khó khăn lắm anh mới an toàn lên tới nơi, cô thở phào, nhào lên ôm lấy anh.
“Em thề, em sẽ không trèo cây nữa!” Cô rất sợ anh lại ngã xuống, cô không bao giờ muốn anh trèo cây tìm cô nữa!
Anh thở khẽ, dịu dàng vuốt mái tóc dài của cô: “Em biết anh nhất định sẽ tới tìm em, cho dù em trốn ở nơi nào. Từ nhỏ tới lớn, chẳng phải đều như vậy ư?”
Đúng vậy, từ nhỏ tới lớn, cho dù cô trốn ở góc nào, chỉ có anh mới có thể tìm thấy cô, mang cô tự do cả một ngày trời ở bên ngoài về nhà ăn cơm.
Trở về trong vòng tay anh, không bao giờ rời xa, vùi vào ngực anh, sống mũi cay cay, hai tay lưu luyến không nỡ buông, cô buồn bã nói: “Lẽ ra anh nên ở cạnh chị Tâm Bình, chúng ta làm thế này là không công bằng với chị ấy.”
“Anh không còn cách nào khác, anh muốn gặp em.” Cả đêm, trong đầu anh chỉ ngập tràn ánh mắt trống rỗng, cô đơn khi cô rời đi, anh cũng biết là không nên nhưng không kiềm chế được xúc động mà chạy đến bên cô.
Cô sụt sịt, kìm nén sự đau khổ: “Vậy chị Tâm Bình thì sao? Chị ấy đã là vợ của anh, anh không thể…”
“Anh biết! Vì vậy đêm nay là lần cuối cùng anh buông thả bản thân, qua đêm nay, chúng ta thực sự chỉ là anh em, mọi cảm giác đều được nén chặt, anh hoàn thành vai trò người chồng tốt của anh, em theo đuổi cuộc đời đẹp đẽ, mới mẻ của em, tình cảm anh em lãnh đạm là thứ duy nhất còn lưu lại… Bây giờ, em còn nhẫn tâm đuổi anh đi nữa không?”
“Em không muốn!” Cô buồn bã nói, gương mặt vẫn lưu luyến dụi vào ngực anh.
Cô hiểu ý anh, đêm nay, họ sẽ đối diện bản thân một cách chân