Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thất Tịch Không Mưa

Thất Tịch Không Mưa

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341148

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1148 lượt.

mẹ của tôi.” Lần này, anh nói nhiều hơn vài từ.
Nắm đấm dừng lại giữa không trung, Tề Quang Ngạn nhìn anh như thấy ma: “Cậu, cậu nói gì?”
“Tình là do nhà tôi nhận nuôi, điểm này cả tôi và cô ấy đều biết, điều duy nhất cô ấy không biết là lý do vì sao cha tôi muốn nhận nuôi cô ấy. Cậu không cảm thấy rất kỳ lạ ư? Lúc đó, một gia đình có hoàn cảnh không được sung túc, nuôi một đứa con đã rất vất vả rồi, có lý gì mà nhận nuôi thêm một đứa con gái nữa để tăng thêm gánh nặng?”
Tề Quang Ngạn ngốc nghếch buông tay: “Cậu muốn nói…”
Thẩm Hàn Vũ lùi lại vài bước, ngồi lên sofa, vùi mặt vào lòng bàn tay: “Cậu tưởng tôi chưa từng thử ư? Tôi yêu cô ấy hơn ai hết, nếu có thể, vì sao tôi phải buông tay? Cậu không phải tôi, sẽ không hiểu, tôi thấy cô ấy từ nhỏ tới lớn, tình cảm cứ từng chút từng chút chất chồng, sâu nặng biết bao. Cậu biết sinh nhật năm cô ấy mười lăm tuổi, tôi muốn tặng cô ấy cái gì không? Là tình yêu và hạnh phúc cả đời! Nhưng chính vào lúc tôi nói với cha quyết định này, thứ duy nhất tôi nhận được lại là một cái bạt tai và sự thật tàn nhẫn!
Tình chưa bao giờ là trẻ mồ côi, cha cô ấy chính là cha tôi! Không chỉ tôi, ngay cả mẹ tôi cũng không hay biết. Cậu có thể tưởng tượng khi sự việc này bùng nổ đã gây chấn động lớn thế nào trong gia đình tôi không? Mẹ tôi là người phụ nữ truyền thống, cả đời chỉ biết tận tụy vì chồng, vì con, sau khi dâng hiến một nửa thời thanh xuân mới phát hiện chồng mình không chung thủy, đã có lỗi với bà còn đặt chứng cứ của sự phản bội ngay trước mắt bà, ngày ngày nhìn thấy, còn yêu thương nữa! Sự không oán, không hận của bà phút chốc trở thành điều châm biếm! Không ai có thể bình tĩnh chấp nhận sự thật này, cho nên tôi bỏ đi, mẹ cũng sụp đổ.
Bây giờ cậu còn muốn tôi nói gì nữa? Thừa nhận tôi là kẻ có tâm sinh lý bất ổn, yêu chính em gái của mình ư? Vâng, tôi yêu cô ấy! Yêu hơn cậu, hơn bất kỳ người nào, tuỳ cậu nói tôi bẩn thỉu cũng được, nhơ nhớp cũng được, tội loạn luân này tôi đã chịu đựng hơn tám năm rồi, không phải chỉ có mỗi lần này!”
Tề Quang Ngạn á khẩu, hồi lâu mới lắp bắp nói: “Tiểu Tình… không biết ư?”
Anh lắc đầu, mệt mỏi nhắm mắt: “Đừng nói, cả đời này cũng đừng nói, tội này cứ để mình tôi gánh là được, tội loạn luân rất khó chịu đựng, dù sao cuộc đời tôi đã bị hủy hoại rồi, tôi không muốn hủy hoại cả cô ấy nữa.”
Hóa ra… tất cả những hành động vô tình của cậu ta là vì tình yêu quá sâu sắc, muốn bảo vệ cho người cậu ta yêu nhất.
“Nhưng… như vậy cô ấy sẽ hận cậu chết mất.”
Anh cười đau khổ: “Không sao, cứ để cô ấy hận. Tôi chỉ nhờ cậu thay tôi bảo vệ cô ấy thật tốt, cho cô ấy những thứ tôi không thể, có một ngày, cô ấy sẽ nhận ra cậu mới là sự lựa chọn tốt nhất của cô ấy.”
Cho dù mãi mãi không thể quang minh chính đại yêu cô, có cô, nhưng chỉ cần thấy nụ cười rạng rỡ, vô lo của cô là anh đã cảm thấy đủ rồi.
Anh cam tâm trao cô vào tay người khác, tiếp tục nhiệm vụ thương yêu cô, nhìn cô hạnh phúc, nhìn cô vui vẻ, tới chết cũng không để cô biết tình cảm anh dành cho cô là như thế nào.
Cả đời này, anh chỉ có thể là anh trai cô, khi cô không còn ai giúp đỡ, chỉ cần quay đầu, anh sẽ luôn ở bên, làm chỗ dựa vĩnh viễn của cô: mãi mãi là mái ấm, mãi mãi là anh trai…
Anh… chỉ là anh trai.
Chỉ là… anh trai…
Xoảng! Tiếng chậu cây bị rơi xuống đất lập tức thu hút sự chú ý của họ. Ngẩng gương mặt chưa kịp lau khô giọt lệ lên nhìn, anh và Tề Quang Ngạn cùng hít vào một hơi, không ai phản ứng được gì.
Tiểu Tình… đứng ở cửa từ lúc nào? Đã nghe được bao nhiêu?
Chết tiệt! Bọn họ nên đóng cửa trước mới phải, chứ không phải chỉ lo đánh nhau!
Sắc mặt cô trắng bệch, quay người, chạy ra ngoài.
Phía sau, hai người đàn ông hoàn toàn ngẩn người, không kịp lấy lại tinh thần.
“Mau đuổi theo đi! Cô ấy chỉ nghe lời cậu, đến lúc này rồi, cậu còn cố sống cố chết băn khoăn, lo lắng gì nữa? Nhỡ may cô ấy nghĩ quẩn thì làm thế nào?” Tề Quang Ngạn giơ tay đẩy anh, anh đột nhiên sợ hãi, co chân chạy.
Tình sẽ nghĩ quẩn ư?
Đúng vậy, hoàn toàn có khả năng đó! Khi giấc mộng đẹp mà một người dùng hết tâm sức cả đời tạo thành bị hủy hoại, việc gì họ cũng có thể làm, đặc biệt là người có cá tính mạnh như cô!
Đây chỉ là giấc mơ! Đây nhất định là một cơn ác mộng, ai đó làm ơn đến nói cho cô hay, là anh sai rồi! Hay cô nghe nhầm? Điều này sao có thể…
Cô và Thẩm Hàn Vũ là anh em? Người đàn ông cô yêu cả đời lại là anh trai ruột của cô! Đây là điều nực cười tồi tệ gì thế?
Cô co mình lại giữa chạc cây, ôm chặt thân thể run rẩy, cô cảm thấy… rất lạnh, cơn lạnh buốt không thể kiềm chế tràn ra từ trong cơ thể, lạnh thấu tứ chi bách cốt, thậm chí cô… còn yêu thương, nhung nhớ, luôn muốn trao thân mình cho anh…
Hóa ra, tình yêu đẹp đẽ mà cô ấp ủ hy vọng chỉ là bọt nước, cô bước tới ranh giới cấm kỵ mà không hề hay biết, chỉ cần hụt chân một cái thì sẽ muôn đời muôn kiếp không trở lại được nữa, anh dùng chút lý trí còn sót lại để giúp cô giữ thăng bằng, nhưng cô khước từ, thậm chí… vô tri oán hận anh!
Cô thà không nghe thấy gì, thà tiếp


Ring ring