Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thất Tịch Không Mưa

Thất Tịch Không Mưa

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341152

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1152 lượt.

thực nhất, không suy tính về thân phận, sự kìm hãm của đạo đức, bỏ lại tội lỗi đi ngược với luân thường lại đằng sau, lúc này, họ chỉ là một người con trai và một người con gái đơn thuần, gắn bó với nhau bằng trái tim.
Coi như cô ích kỷ cũng được, chị Tâm Bình có cả đời để ôm anh, còn cô chỉ còn lại đêm nay…
“Có lạnh không?”
Cô lắc đầu: “Không ạ.” Có anh ở bên, cô sẽ không bao giờ bị lạnh.
Anh tựa vào thân cây, ôm chặt cô trong lòng. Đôi tay cô vòng quanh eo anh, lắng nghe tiếng trái tim anh đập. Họ dính sát vào nhau, giống như đôi tình nhân quấn quýt trọn đời trọn kiếp.
“Vậy anh có thấy thiếu thoải mái không?” Cô tựa vào người anh, được anh che chở.
“Không đâu.” Anh trả lời. Ở cùng cô, nơi đâu cũng là thiên đường.
“Tình, có thứ này cho em.”
“Cái gì vậy?” Cảm thấy da cổ lành lạnh, cô cúi đầu, nhìn thấy một sợi dây bạc được đeo lên cổ, nó có mặt hình hai trái tim rỗng chồng lên nhau, xinh xắn, tinh xảo, phát ra ánh sáng lấp lánh, nhàn nhạt dưới ánh trăng.
“Dây đồng tâm. Vốn dĩ anh định tặng em nhân dịp sinh nhật mười lăm tuổi, tuy nó không đáng bao nhiêu tiền, cũng biết rõ sẽ không có cơ hội tặng em nữa nhưng anh vẫn tiếc, không nỡ vứt nên mới giữ tới ngày hôm nay. Bây giờ, anh đưa nó cho em, coi như là kỷ niệm.”
Dây đồng tâm, vĩnh viễn kết nối một lòng.
Anh đối với cô trước nay đều không vô tình như bề ngoài thể hiện, thời gian anh yêu cô còn sớm hơn, lâu hơn cả cô tưởng tượng.
Cô tựa vào anh, sợi dây đồng tâm áp sát vào ngực, anh và cô, hai trái tim cùng hoà nhịp đập.
“Tiếc quá, đây không phải là cây khế, bây giờ em rất muốn ăn khế.” Cô khẽ lẩm bẩm, muốn nhớ lại tình cảm thuần khiết, vô tư năm nào.
“Bây giờ chúng ta đi mua nhé!” Anh đứng thẳng người dậy, định kéo cô lên.
“Không cần đâu!” Cô vội vàng kéo anh lại: “Em buột miệng nói thôi, bây giờ chẳng phải mùa khế, hơn nữa, muộn thế này rồi, không phải lúc.”
Thẩm Hàn Vũ trầm mặc.
Một quả khế nhỏ khiến anh hiểu ra vị của tình yêu, nhưng cũng như cô nói, tình yêu của họ không đúng lúc. Thân phận không đúng, cách thức không đúng, địa điểm không đúng, thời điểm yêu cũng không đúng.
Vì vậy họ mãi mãi chỉ có thể nếm được vị chua chua chát chát, khó mà nuốt xuống họng.
Cô nắm chặt sợi dây chuyền bạc trước ngực: “Anh sẽ sống hạnh phúc chứ?”
Anh quay đầu nhìn, không thể trả lời cô.
“Chị Tâm Bình rất yêu anh. Em tin, có chị ấy bên cạnh, anh nhất định có thể sống rất tốt. Quá khứ, sai đã sai rồi, chúng ta hãy quên nó đi, mỗi người tự bắt đầu lại, được không?”
“… Em quên được không?”
“Ừm! Nhất định có thể.” Sợ không thuyết phục được anh, cô cố gắng gật đầu thật mạnh, rồi lại gật đầu cái nữa.
“Đủ rồi!” Anh nâng mặt cô, hướng lên đôi mắt lấp lánh nước.
“Đồng ý với em đi, anh nhất định phải sống thật vui vẻ, thật hạnh phúc, cho cả phần của em nữa, như vậy trái tim em mới có thể hoàn toàn chấm dứt hy vọng…”
“Cả phần của em? Vậy còn em?”
“Em cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc của mình, anh đừng lo!” Cô cố gắng kìm nén sự đau khổ, nói những lời dối lòng.
“Là Quang Ngạn à?”
“Có thể. Em không phủ nhận, anh ấy luôn hết lòng với em, trừ anh ra, chỉ có anh ấy đối tốt với em nhất.”
“Em có thể yêu cậu ấy như yêu anh, trao cho cậu ấy tất cả tình cảm như đối với anh không?”
“Em sẽ làm được! Anh cũng phải làm như vậy, chị Tâm Bình rất xứng đáng.”
Anh nhắm mắt, tự ép mình gật đầu. Anh không có tư cách chống lại điều gì, đây là kết cục tốt nhất rồi.
“Vũ…” Cô đau lòng, vuốt nhẹ gương mặt bi thương của anh, anh không muốn suy nghĩ, ôm chặt cô vào lòng, tuyệt vọng hôn cô.
Đây là lần cuối cùng anh buông thả bản thân, ôm hôn cô trong sự giao hoà của nước mắt, đồng thời nếm được đôi môi nóng bỏng, giọt nước mắt mằn mặn của anh và cô. Sau này, trong cuộc sống không có cô, anh mãi mãi ghi nhớ đêm nay, có một người con gái đã cùng anh có nụ hôn khắc cốt ghi tâm nhất cõi đời này.
Anh không thể nói cho cô biết, cho dù cả đời này anh có bao nhiêu người con gái, tình yêu sâu sắc nhất trong tim anh vẫn là cô, đồng thời, cô cũng là người anh mãi mãi không thể có được trong kiếp này.
Anh buông tay, không phải vì sợ hủy hoại cuộc đời mình mà vì muốn bảo vệ cuộc đời cô, cô vẫn còn rất nhiều cơ hội, có biết bao đàn ông đang chờ đợi để yêu cô, cô sẽ tìm thấy người tốt hơn, thích hợp hơn, anh sẽ mãi mãi đặt cô trong tim, mãi mãi không quên, cả đời này, anh từng yêu sâu sắc một người con gái.
Như vậy đủ rồi, anh không hối tiếc, chí ít lúc này, cô vẫn yêu anh.
Đêm tân hôn anh mất tích, cả đêm không về, cô không biết sau này anh sẽ giải thích với chị Tâm Bình thế nào, hoặc có khi anh cũng chẳng cần giải thích, cho dù anh làm gì, chị Tâm Bình cũng luôn châm chước cho anh.
Nhưng cô thấy mình là vật cản giữa họ, cho dù chị Tâm Bình không nói gì, lặng lẽ bao dung. Cô rõ hơn ai hết, chỉ cần mình còn ở đây một ngày, họ mãi mãi không thể có được cuộc sống vợ chồng bình thường.
Thế là khi bắt đầu học kỳ mới, cô nói với Thẩm Hàn Vũ, cô muốn ở trong ký túc xá của trường.
“Sống ở nhà tốt thế, sao phải chuyển