Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử
Tác giả: Lâu Vũ Tình
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341153
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1153 lượt.
òi, nông cạn. Sao cô có thể oán giận Tiểu Tình cố ý chiếm mất trái tim Thẩm Hàn Vũ, khiến anh không đi được chứ? Cô ấy nhất định đã nhìn thấu suy nghĩ của cô từ lâu, thế nên hôm nay mới nói những lời này với cô đây!
Thẩm Thiên Tình cười khẽ: “Mong chị khiến anh ấy vui vẻ, đây là yêu cầu duy nhất của em.” Nói xong, cô quay người rời bếp.
Lưu Tâm Bình sững người, nhìn bóng dáng cô, nhất thời hiểu ra.
Hóa ra… Tiểu Tình mới là người yêu Thẩm Hàn Vũ nhất! Tuy cô ấy chưa bao giờ thực sự có anh, nhưng tìnhh cảm đối với anh trước nay không hề ít hơn bất kỳ người nào, thậm chí, kể cả vợ anh là cô!
Nếu không phải huyết thống trêu ngươi bọn họ, hôm nay, có lẽ họ sẽ là một đôi hạnh phúc nhất, yêu nhau nhất trên thế gian này.
Hôm đó, họ đã trải qua một cuộc tranh cãi.
Cô muốn anh suy nghĩ kỹ về tiền đồ của bản thân, nhưng đối với anh, tiền đồ có tốt đẹp hơn nữa cũng không quan trọng bằng cô.
“Anh đã hứa với cha, chỉ cần anh còn một hơi thở, nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt!” Cho tới sau này, khi nghĩ lại, anh mới hiểu thâm ý đằng sau những lời tình ý sâu xa cha nói với anh vào buổi tối nhiều năm trước. Khi ấy, anh cho rằng cha muốn giao phó cả đời Tình cho anh, sau này mới biết, lúc đó cha biết rõ sức khoẻ của mình có vấn đề, dự liệu rằng gia đình này sớm muộn cũng không thể chứa nổi Tình, sau khi cha đi, anh chính là người thân duy nhất của cô nên mới muốn anh bảo vệ cô thật tốt. Nhưng anh lại vì sự kích động về thân thế của cô mà lựa chọn ra đi khiến cô chịu quá nhiều thiệt thòi, anh tuyệt đối sẽ không phạm phải sai lầm tương tự nữa, bởi vì anh không thể biết trước, lần này nếu lại xa cô, khi trở về sẽ thấy cô thế nào!
Con người cô cho dù chịu khổ cũng không muốn gây khó cho anh, sẽ ngấm ngầm chịu đựng không nói. Anh mãi mãi nhớ rõ tình cảnh gặp cô khi mẹ mất, cảm giác đó nếm trải một lần đã đủ đau tới tận xương tuỷ rồi.
Anh tuyệt đối không muốn một lần nữa, tuyệt đối không!
“Em lớn như vậy rồi, đâu cần anh chăm sóc nữa! Cho dù muốn chăm sóc cũng còn có anh Tề mà! Cùng lắm em hứa với anh, mỗi tháng viết thư đúng hạn, có việc nhất định sẽ gọi điện nói cho anh biết, được chứ?”
“Anh không tin em.” Anh hoàn toàn không giữ thể diện cho cô.
“Anh!” Cô bực mình. “Thẩm Hàn Vũ, anh đừng ép em tức giận!”
“Anh ép em tức giận thì sao?” Anh là anh trai, cô có thể giáo huấn anh được ư?
Đáng ghét! Cô nổi nóng, túm gối ném anh.
Bị ném trúng, Thẩm Hàn Vũ giận dữ trừng mắt nhìn cô: “Thẩm Thiên Tình, em…”
Cô đanh đá ngẩng đầu, trừng mắt nhìn lại anh.
Một giây, hai giây, ba giây. Anh thở dài: “Không có tác dụng đâu, cho dù em ép anh tức giận, anh cũng sẽ không đi.”
Cô hít sâu một hơi: “Được, vậy chúng ta đừng tức giận nữa, bình tĩnh nói chuyện. Anh muốn em bảo đảm thế nào mới đi?”
“Em bảo đảm thế nào anh cũng sẽ không đi.” Anh cầm quyển sách mới xem được một nửa lên, không muốn phí lời với cô.
Cô theo sau giật sách, vứt sang bên cạnh: “Được, anh không đi thì em đi, kỳ sau em sẽ xem trường có trao đổi sinh viên không để xin đi, nhỡ may em chết nơi đất khách quê người, tội đâu anh gánh.”
“Em nói lại một lần nữa xem!” Thẩm Hàn Vũ đứng lên, đập mạnh tay xuống bàn.
“Nói một trăm lần cũng không thành vấn đề, anh dám đánh em không?”
Không khí căng thẳng kéo dài hồi lâu.
Thẩm Hàn Vũ nản lòng, day day trán: “Hiếm hoi lắm em mới về nhà một chuyến, để đuổi anh đi ư? Em thấy chướng mắt với anh đến vậy à?” Anh rất đau lòng.
“Đúng, em thấy chướng mắt với anh. Anh không biết em cũng rất muốn yêu đương sôi nổi, sống cuộc đời tuyệt vời của em hả? Anh lúc nào cũng lắc lư trước mắt em, muốn em bắt đầu thế nào đây? Em muốn một cuộc đời hoàn toàn mới mẻ, một cuộc đời không cần anh.”
Biết rõ cô chỉ đang dùng những lời lẽ ấy để khích anh song anh vẫn bị đánh trúng.
Cô không cần anh, cho nên cô muốn anh đi.
Anh đã trở thành người thừa trong cuộc đời cô…
“Em khẳng định chứ?” Thật sự… sẽ không bao giờ còn cần anh nữa?
“Thứ lỗi cho em vì đã nói như vậy nhưng đó là sự thật. Em cũng không muốn thấy anh vì em mà bỏ lỡ tiền đồ của bản thân, điều đó không có ý nghĩa gì ư, chẳng phải anh đã hứa với em sẽ nghĩ cho chị dâu sao? Vậy mà thứ em thấy lại không phải như vậy. Anh trai, anh là một người đàn ông có trách nhiệm, nói lời phải giữ lấy lời, đừng để em thất vọng vì anh.”
“…” Thẩm Hàn Vũ quay người, nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì.
“Anh?”
“Anh còn có thể nói gì được đây?” Cô đã nói như vậy rồi.
Cô là vết thương chí mạng của anh, một khi cô quyết tâm thuyết phục, anh không thể chống đỡ.
“Em thực sự… sẽ sống tốt chứ?”
“Em lấy danh dự của hướng đạo sinh ra thề!” Cô giơ ba ngón tay lên.
“Bỏ đi, em trước nay chẳng phải hướng đạo sinh, lấy danh nghĩa của người khác ra thề còn gọi gì là hảo hán.”
“Dù sao anh cũng tin em mà!”
“Mỗi tháng một lá thư, hai tháng ít nhất một cuộc điện thoại, anh sẽ tính thời gian, muộn thì anh sẽ lập tức về Đài Loan, làm được không?”
“Không vấn đề!” Cô vội vàng gật đầu.
Anh không nén được, thở dài: “Em có vẻ rất thoải mái, k