XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thất Tịch Không Mưa

Thất Tịch Không Mưa

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341155

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1155 lượt.

hông buồn chút nào cả.”
“Vốn dĩ không phải chuyện lớn, lại chẳng phải sinh ly từ biệt, anh còn trở về mà, đừng mang bộ dạng không được gặp em lần cuối như thế được không?”
“Không được nói linh tinh!” Anh hốt hoảng quở trách. Không hiểu sao, nghe thấy câu này, anh bỗng thấy kinh hồn bạt vía, có một dự cảm rất xấu… là do tâm lý ư?
“Em buột miệng nói linh tinh thôi, anh đừng căng thẳng nữa!” Cô cảm thấy áy náy, giơ tay trấn an anh. Anh lật ngược, kéo cô vào lòng ôm chặt, má chạm vào đỉnh đầu cô. “Đừng có lừa anh đấy! Nếu không, anh tuyệt đối không tha thứ cho em đâu!”
“Vâng.” Cô khẽ gật đầu.
Thực ra, anh nhầm rồi, không phải cô không buồn, chỉ là cô giấu nước mắt vào tận đáy tim, không dám cho anh nhìn thấy.
Cô lặng lẽ nuốt tiếng thở dài, lần này anh đi, sinh nhật của cô năm nay anh lại phải bỏ qua rồi…






Nhung Nhớ
Một buổi chiều mưa nhỏ, Thẩm Thiên Tình đi tiễn người đàn ông thân yêu nhất trong cuộc đời, từ đó đơn độc sống một mình.
Trước khi lên máy bay, Thẩm Hàn Vũ đặt tay cô vào tay Tề Quang Ngạn, nói với anh ta: “Tôi giao em gái tôi cho cậu, nhớ chăm sóc con bé cho tốt, khi tôi trở về, nếu con bé thiếu một sợi tóc nào, cậu cẩn thận nắm đấm của tôi đấy!”
Tề Quang Ngạn gật đầu nhận lời.
Cô tiễn anh từng bước, từng bước đi khỏi cuộc đời cô, cho tới khi không còn nhìn thấy nữa, cô nhẹ nhàng rút tay về, khẽ nói lời cảm ơn Tề Quang Ngạn, rồi cô đi trước, rời khỏi sân bay.
Năm nay, cô hai sáu tuổi rồi, liệu cô có thể chờ đợi một lần trùng phùng khắc cốt ghi tâm khác hay không?
Bây giờ, thi thoảng cô vẫn cầm bút vẽ vời. Sinh nhật anh năm ngoái, cô đã vẽ một bức tranh dựa theo trí nhớ, gửi làm quà cho anh. Trong tranh, anh và cô tựa lưng vào nhau ngồi bên cửa sổ, ngoài trời là mưa phùn cùng ánh tà dương…
Anh nói, sau mưa sẽ có cầu vồng.
Cô không nhớ cuối cùng có cầu vồng hay không, chỉ nhớ hôm đó… cô đã hôn anh.
Thật kỳ lạ, cô phát hiện càng lớn tuổi mình lại càng hay nhớ chuyện trước kia, đặc biệt là thời còn ở quê, những ngày tháng có anh bầu ban, hồn nhiên, vô lo.
Chỉ cần nghĩ tới anh, cô sẽ vô cùng xúc động, muốn cầm bút ghi chép, hoặc là sợ hãi, sợ có một ngày cô già tới nổi không thể ghi lại thứ gì nữa, vì vậy cô phải tranh thủ lúc còn có thể vẽ để lưu lại. Có người nói, vì tình cảm trong tim tràn đầy nên đương nhiên văn chương cũng vô cùng cảm động, rốt cuộc cô cũng hiểu cảm giác này rồi, cô bây giờ chính là vì xúc động dâng tràn nên mới dùng tranh để biểu đạt.
Bởi vậy, các tác phẩm liên quan tới ký ức thời niên thiếu của cô ngày càng nhiều, từng bức, từng bức chỉ xoay quanh người đàn ông dịu dàng ấy. Cho đến một hôm, phòng trưng bày có triển lãm, giám đốc phòng tranh hẹn cô tới nhà bàn bạc chi tiết, vô tình phát hiện những bức tranh này, ông liền tỏ ra kinh ngạc.
“Tôi không biết cô có khiếu hội hoạ như vậy, làm nhân viên nhỏ trong phòng tranh của tôi quả là chôn vùi tài năng thiên phú của cô rồi.” Giám đốc phòng tranh cầm một bức sơn dầu lên xem. “Người đàn ông khôi ngô trong tranh chắc là người rất quan trọng với cô? Tôi thấy bức nào cô cũng lấy cậu ta làm tâm điểm.”
Cô chỉ khẽ cười, không nói.
Sau đó, giám đốc tiến cử cô với một họa sĩ nổi tiếng trong nước, tích cực giúp cô chuẩn bị tổ chức triển lãm…
Cho tới bây giờ, cô vẫn rất ngỡ ngàng. Cô chưa từng cho rằng tranh của mình có chỗ nào đặc biệt đáng để chú ý, càng chưa từng nghĩ về khiếu hội hoạ thiên phú của mình, nhưng họ nói tranh của cô có yếu tố làm rung động lòng người, những thứ cô vẽ trên giấy không phải màu sắc mà là tình cảm nên cái bọn họ nhìn thấy cũng không phải tranh mà là tình cảm đậm sâu.
Vì cuộc triển lãm lần này có rất nhiều khâu nhỏ cần chuẩn bị, lại còn phải giao đủ tác phẩm nên cô bị mất ngủ trầm trọng, vài lần vẽ được một nửa thì đột nhiên mắt lại bị mờ, cô nghĩ chắc là do mệt quá, nghỉ một chút sẽ không sao.
Hôm đó, nhận được điện thoại của Tề Quang Ngạn, nhớ ra lâu rồi chưa gặp mặt, cô bèn hẹn anh đi ăn cơm.
Họ bây giờ chỉ là bạn. Cô nói rõ với anh, không muốn có tình cảm với bất kỳ ai. Nhưng anh nói, anh đã hứa với anh trai cô sẽ chăm sóc cô, nhận sự uỷ thác của người khác thì phải hết lòng.
Tuy miệng anh không nói nhưng cô biết, anh vẫn luôn chờ cô…
Sau khi ăn cơm, họ vui vẻ đi dạo, cô nhớ ra mình cần mua màu vẽ, bèn tiện đường ghé qua cửa hàng bán đồ dùng mỹ thuật. Khi qua đường, hai chân cô bỗng như mất hết sức lực, không chống đỡ nổi trọng lượng cơ thể khiến cô ngã nhào.
“Tiểu Tình, em không sao chứ?”
“Em…” Trong giây lát, cô cảm thấy mắt mờ đi, chỉ có một màu trắng mờ ảo, cô giơ tay tìm kiếm vị trí của anh thì thấy tay anh đang giơ ra, cô liền vịn vào anh để đứng dậy.
“Tiểu Tình?” Anh cảm thấy là lạ, giơ tay lắc lắc trước mặt cô.
“Đừng lắc nữa, lắc nữa vẫn chỉ là năm đầu ngón tay thôi.” Mắt đã lại nhìn thấy ánh sáng, cô thở khẽ, cảm giác hai chân đã có lực hơn. “Em biết anh muốn hỏi gì, chỉ là gần đây em mệt quá, cơ thể có phần không chịu nổi, qua giai đoạn