Tác giả: Lâu Vũ Tình
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341157
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1157 lượt.
ở Đài Loan…”
Trong phút chốc, cốc nước rơi xuống đất, tiếng sứ vỡ sắc nhọn, xẹt qua trái tim hoảng sợ đang đập loạn nhịp. Anh khom người xuống nhặt, tim đập mạnh, ngước mắt: “Tình?”
“Đúng, hình như là cái tên này, hôm đó tôi đang quét dọn, bỗng nghe thấy bà chủ nói tiếng nước ngoài, hình như là nhắc đến bệnh đa xơ cứng, còn có người con gái tên Tình gì đó…”
Mảnh sứ vỡ màu trắng nhuộm màu đỏ thắm, dòng máu tươi chảy xuống từ lòng bàn tay, một giọt, hai giọt…
Vĩnh Hằng
Đây là triễn lãm mang tên “Hồi ức”.
Vừa trưng bày đã gây chấn động, giành được trái tim của cả nam nữ, già trẻ. Đứng trước mỗi bức tranh, ai nấy đều nín thở, xúc động bởi tình cảm mãnh liệt bộc lộ trong từng bức, không ai nỡ rời mắt.
Thời thờ ấu, cậu bé trầm tĩnh ôm quyển sách và cô bé ngủ say trong lòng cậu dưới cây khế, tới thời niên thiếu, cậu thiếu niên dịu dàng tuấn tú và cô thiếu nữ bé nhỏ trong sáng, ngây thơ kề vai nhau dưới mưa, không ai có thể nghi ngờ tình cảm thắm thiết của đôi nam nữ trong tranh.
Có lúc cũng nhìn thấy một người phụ nữ lớn tuổi và một người đàn ông đi qua nhau, khuôn mặt uy nghiêm, đôi mắt nhân từ… tựa như một bộ phim ghi lại sự trưởng thành và thời khắc niên thiếu hạnh phúc nhất.
Không ai chú ý, hai hàng lệ trên khóe mắt anh lặng lẽ rơi xuống.
Cửa phòng bên khẽ mở, người con gái ngủ yên trên giường lập tức tỉnh dậy.
“Cô ý tá, cô trở lại rồi à?”
Người vừa đến nhẹ nhàng, chậm rãi bước từng bước lên phía trước, giơ tay ra với vẻ không dám tin, lắc nhẹ hai cái trước mặt cô, anh há hốc miệng, không thốt nên lời.
Sợ mình không kiềm chế được nỗi buồn, anh cố nén lòng, quay người, đôi tay run rẩy mang lọ hoa đến.
“Tôi ngửi thấy mùi hoa ngải tiên dại. Cuối cùng cô cũng mua đúng loại hoa này, tôi rất thích mùi ngải tiên dại!” Cô cười khẽ, vô thức giơ tay xoa ngực, không sờ thấy thứ đáng lẽ nên tồn tại, cô thu lại nụ cười, sợ hãi tìm kiếm. “Cô y tá, phiền giúp cô tìm giúp tôi sợi dây chuyền tôi đeo trên người với, không biết nó rơi đâu rồi, sợi dây đó rất quan trọng với tôi, tôi không thể mất nó.”
Anh ngoái đầu nhìn, ánh mắt tìm kiếm trên gối, đặt nó vào trong tay cô.
Cô vuốt nhẹ hình dáng món trang sức đó, nắm chặt trong lòng bàn tay, sau đó khẽ thở phào, nở nụ cười đầy mãn nguyện.
“Tôi còn nhớ cô từng hỏi vì sao lại quý sợi dây chuyền này đến vậy, vì xem ra giá trị của nó không cao. Thực ra, cô nhầm rồi, đối với tôi, nó giống như sinh mệnh vậy, vì đây là món quà của một người rất quan trọng tặng tôi, là bằng chứng anh ấy đã từng yêu tôi. Anh ấy rất đẹp trai, nếu cô gặp anh ấy, cô sẽ không hỏi tôi rằng, người như anh Tề tốt thế, sao tôi không chấp nhận? Trong cuộc đời có anh ấy rồi, tôi không thể rung động với bất kỳ người đàn ông nào khác.
Nhưng tôi đã đuổi anh ấy đi. Tôi nói, tôi không cần anh ấy nữa; tôi nói, tôi muốn bắt đầu lại từ đầu; tôi nói, sự tồn tại của anh ấy cản trở tôi tìm thấy hạnh phúc…Thực ra, những lời nói đó đều chỉ để gạt anh ấy, tôi chỉ muốn để anh ấy tự do, sau khi mất anh ấy, cuộc đời tôi đã không còn hạnh phúc nữa…”
Cô sụt sịt, cố nén dòng lệ, nụ cười đau khổ vô cùng: “Xem ra tôi cũng giỏi nhỉ? Anh ấy không nghi ngờ chút nào, uổng công anh ấy đã hiểu tôi đến thế, có lúc tôi còn thấy khâm phục bản thân khi có thể giấu anh ấy một cách thành công, hơn nữa còn được ba năm rồi, nếu anh ấy biết, nhất định sẽ tức chết mất, ha ha! Dù sao tôi cũng không đợi được tới ngày đó, cho dù anh ấy không tha thứ cho tôi cũng chẳng sao, nhưng…nhưng… tôi rất nhớ anh ấy… rất muốn, rất muốn gặp lại anh ấy một lần…” Không thể kìm được nụ cười run rẩy, cô nghẹn ngào bộc bạch.
“Vì vậy, mỗi lần nhớ anh ấy, nhớ đến mức không thể chịu được nữa, tôi liền nắm chặt sợi dây này, cảm giác anh ấy vẫn ở bên tôi, nó là nơi tôi gửi gắm tất cả nỗi nhớ nhung, như vậy, tôi mới có dũng cảm tiếp tục chống đỡ…”
Hai tay anh nắm chặt thành bàn, sợ bản thân không kiềm chế nổi mà chạy tới, nếu không phải hung dữ đánh cô một trận thật đau thì cũng là ôm chặt cô tới nỗi vỡ vụn.
Chớp đi giọt lệ lăn khỏi khóe mắt, cô giơ tay đeo sợi dây chuyền, cài mấy lần không được, cô lúng túng cười: “Có lẽ lại phiền cô nữa rồi, cô đeo giúp tôi sợi dây chuyền, được không? Tôi không nhìn thấy gì cả.”
Anh hít một hơi thật sâu, cố nuốt sự chua xót, giúp cô đeo sợi dây đồng tâm.
“À, còn nữa, lâu rồi tôi chưa viết thư cho anh trai tôi, anh ấy sẽ lo