Tác giả: Lâu Vũ Tình
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341156
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1156 lượt.
lắng chết mất, có thể phiền cô viết theo nội dung tôi đọc không? Cô nên gõ bằng máy tính, nếu không anh ấy sẽ nhận ra nét chữ khác nhau. Tôi không muốn lại phiền Quang Ngạn nữa, lần nào tôi cũng làm điều khiến anh ấy khó xử, lần này bắt anh giúp tôi che giấu anh trai, sau khi anh trai tôi biết, nhất định sẽ đánh chết anh ấy mất, tiếc là lúc đó, tôi không thể nói giúp anh ấy, tôi thực sự cảm thấy rất có lỗi với anh ấy…”
Muốn nói giúp cũng không kịp nữa, sau khi hỏi được địa chỉ bệnh viện, anh đã đấm Tề Quang Ngạn tới mức phải đi cấp cứu rồi!
“Cô y tá, phiền cô nâng tôi dậy, tôi hơi khát, muốn uống nước.”
Anh rót nửa cốc nước, cắm ống hút, giơ tay đỡ cô. Đang định nhận cốc nước, cô đột nhiên buông tay, cốc nước rơi xuống đất, tạo ra tiếng thủy tinh vỡ lanh lảnh.
“Anh..”
Anh mím chặt môi, không lên tiếng.
“Anh, là anh đúng không? Em cảm nhận được anh…” Hơi thở của anh, cả cảm giác được anh chạm vào, đến chết cô cũng không thể quên.
Cô cuống quýt lần theo lồng ngực áp ở phía sau, hướng lên bờ vai, tìm thấy khuôn mặt ngày nhớ đêm mong, cô tham lam, thèm khát vuốt ve, dùng ngón tay ghi lại diện mạo tuấn tú mà cô yêu sâu sắc, sau đó ôm chặt cổ anh: “Anh, em rất nhớ anh!”
“Em còn mặt mũi nào mà nói thế nữa, Thẩm Thiên Tình, e là đồ đại lừa đảo!” Thẩm Hàn Vũ khàn giọng rít khẽ, ôm siết lấy cô.
“Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi…” Cô lặp đi lặp lại lời xin lỗi cùng với những giọt nước mắt, quấn chặt lấy anh.
“Không kịp rồi! Anh đã nói, nếu em lừa anh, anh tuyệt đối sẽ không tha thứ cho em, món nợ này chúng ta phải tính! Nếu em khỏe lên thì còn có chỗ thương lượng, bằng không, em hãy đợi đấy!”
Trong mắt anh cũng ánh lên giọt lệ, khi nói những lời tàn nhẫn vẫn không nỡ buông lỏng thân hình trong vòng tay.
Vừa xa nhau chưa lâu, cô đã để bản thân trở thành thế này, quả nhiên anh không nên rời xa cô! Xa nhau năm mười tám tuổi, anh đã khiến cô chịu khổ sở, xa nhau năm hai bảy tuổi, cô lại phải nằm trên giường bệnh thế này, đến mạng cũng sắp mất, vậy mà cô còn ác độc tới nỗi đến lần gặp mặt cuối cùng cũng định không cho anh gặp!
Anh đã biết không nên tin lời hứa của cô. Cả đời chưa từng làm hướng đạo sinh sao có thể có tư cách hướng đạo sinh chứ? Anh thật ngu ngốc một cách đáng chết!
“Anh, đừng tức giận, chúng ta lâu lắm không gặp nhau rồi, em thực sự rất nhớ anh, anh đừng có vừa trở về đã nổi xung với em như thế chứ, em chẳng cảm nhận được tình cảm anh em của anh chút nào cả.” Giọng cô êm ái, nhỏ nhẹ, chóp mũi khẽ cọ vào cổ anh.
“Đừng nhiều lời! Nũng nịu cũng không có tác dụng đâu, ai thèm có tình cảm anh em với người mang anh ra để giỡn chứ!” Nói thì nói vậy nhưng hai tay anh vẫn bận rộn chuyển động trên người cô. Cô gầy đi rất nhiều, dường như chỉ còn da bọc xương, anh lấy hết sức ôm ghì cô, trái tim đau nhói.
Sau đó, anh buông tay, nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới: “Lại đây, để anh trai xem em nào!”
“Em bây giờ…chắc xấu lắm nhỉ?” Không thể ngờ, xa nhau lâu như vậy, anh vừa về lại để anh nhìn thấy bộ dạng bệnh tật tới mức tiều tụy nhất của cô, không biết anh có thất vọng lắm không?
Vồn từng nghĩ bao lần rằng khi gặp mặt, cô sẽ trang điểm thật xinh đẹp để đi đón anh, nhưng bây giờ kế hoạch đó hoàn toàn hỏng rồi!
“Không đâu.” Giọng anh khàn khàn, năm ngón tay nhẹ nhàng lướt trên mái tóc cô, anh từng quá quen thuộc với hình ảnh cô tóc tai rối bù, nước mũi lòng thòng, trong mắt anh, Tình là Tình, trước nay không có phân biệt đẹp hay xấu.
“Tiếc quá, bây giờ em không nhìn thấy gì nữa rồi…” Cô rất muốn, rất muốn nhìn thấy anh. Anh của tuổi ba mưới nhất định càng có sức hấp dẫn của một người đàn ông trưởng thành. Anh kéo tay cô, đặt lên người mình, nói nhỏ: “Em có thể cảm nhận anh.”
Ngón tay thon nhỏ bắt đầu trượt trên mặt anh, sau khi không nhìn thấy, xúc giác dường như nhạy bén hơn. “Giống như em nhớ, anh vẫn đẹp trai như thế, nhất định là có rất nhiều phụ nữ bị anh mê hoặc, đúng không?”
“Anh không biết.” Từ trước tới nay, đó không phải là điều mà anh quan tâm. “Nếu em muốn biết thì hãy cố gắng mau khỏe lại để có thể tận mắt nhìn thấy anh.”
“Anh…sẽ luôn ở bên em ư?”
“Ừ, anh sẽ ở bên em, chờ em khỏe lên.”
Có thể không? Anh cũng là bác sĩ, chắc rõ hơn ai hết, loại bệnh này không thể khỏe lên được…
“Anh, anh biết không? Sau khi biết bệnh của mình, em không buồn, chỉ lo lắng thôi, em lo anh sẽ không chịu đựng được. Quang Ngạn, chị Tâm Bình, mỗi