The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thất Tịch Không Mưa

Thất Tịch Không Mưa

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341161

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1161 lượt.

một người em quen, họ đều sẽ đau lòng, có điều nỗi đau ấy có thể qua đi, nhưng anh thì khác, em không muốn anh ở bên cạnh em, nhìn em bị đau đớn, giày vò vì bệnh tật, sau đó tàn nhẫn bắt anh tận mắt nhìn em chết, em biết điều này sẽ khiến anh sụp đổ, vì vậy mới không để bất kỳ ai nói cho anh biết. Em dặn dò họ, những bức tranh này giữ lại cho anh, sau này nếu anh nhìn thấy sẽ hiểu, em đã lấy hết ánh sáng và hơi ấm cuối cùng trong cuộc sống, lưu lại tình cảm cả đời cho anh, những thứ này đủ để giúp anh chống đỡ sự bị thương anh phải chịu đựng…
Em không màng tính mệnh mà vẽ, không màng tính mệnh mà nhớ anh, không ngừng chạy đua với thời gian, giành từng phút, từng giây cho tới khi không nhìn thấy được nữa, trước khi thân dưới hoàn toàn mất đi cảm giác, trong tay em luôn cầm bút vẽ. Thấy bức tranh góc kia không? Đó là bức tranh cuối cùng em vẽ, cũng là bức em không nỡ chia sẽ cùng người khác.”
“Thấy rồi!” Dưới bóng cây, người con trai và người con gái đang hôn nhau, đắm chìm trong ánh trăng, sợi dây chuyền có hai trái tim nằm lặng lẽ trước ngực người con gái, nụ hôn hòa trộn nước mắt, thê lương nhưng cũng rất đỗi ngọt ngào.
Đây là ký ức tình yêu cuối cùng giữa họ, vào đêm tân hôn của anh.
“Đáng tiếc là…em thường cảm thấy thiếu chút gì đó, nhưng hiện giờ đến cầm bút em cũng không làm được…”
“Ví dụ như…ánh sáng và dáng hình, ngày và đêm, sự luân phiên của năm tháng chậm chạp?”
“Anh thấy rồi à?”
“Ừ.” Anh khẽ đáp “Anh bổ sung giúp em nhé?”
“Vâng”
Được sự cho phép của cô, anh cầm bút, suy nghĩ một lúc, khẽ viết bên cạnh:
“Trộm một buổi tham vui
Đổi một đời nhung nhớ
Từ đó phương Nam Bắc
Hai đoạn của địa cầu
Gặp nhau cũng tương tư
Xa nhau càng nhung nhớ.”
“Thiên đường và địa ngục, hai đầu của cán cân tình yêu, anh và em mãi mãi không thể gặp nhau ở cùng một điểm.” Kết cục của họ không nên như thế – đó mới chính là điều anh mong muốn.
“Anh viết gì vậy?”
“Không nói cho em biết đâu, đây là sự trừng phạt.”
“Anh…” Cô phản đối.
“Tình, giữa chúng ta không cần nhiều lời, đúng không?”
Cô im lặng một lúc, anh tiếp tục nói: “Chúng ta đã bỏ lỡ quá nhiều, quá nhiều rồi, là anh em hay không thì đã sao? Có chung huyết thống hay không thì đã sao? Sự thân thiết giữa chúng ta trước nay đâu phải về thể xác, chẳng phải những bức tranh của em muốn nói với anh điều này ư? Vậy thì, quy tắc thế tục có quan trọng gì? Sau khi xem tranh của em, anh luôn nhớ lại ngày em mười lăm tuổi, anh vẫn là anh, em vẫn là em, vì sao phải có sự khác biệt? Cuộc đời con người rất mong manh, lần này, anh muốn buông thả bản thân, chỉ cần trái tim anh không thay đổi, trái tim em cũng không thay đổi, vậy là được rồi.”
“Anh…” Có thể không? Thật sự có thể như vậy ư?
Khi một người sắp đi đến tận con đường đời, rất nhiều việc trở nên không đáng kể, cô muốn nắm giữ cuộc sống còn lại, đốt cháy anh bằng quang nhiệt cuối cùng.
Cô khẽ mỉm cười, cô nghĩ, đây chắc là nụ cười đẹp nhất đời này. Dựa vào khuỷu tay anh, cô nhỏ nhẹ hỏi: “Anh…anh nhớ hôm nay là ngày gì không?”
©
“Có bị đánh chết anh cũng không dám quên.”
“Ngoài kia…lại đang mưa phải không?” Cô nghe thấy tiếng mưa, cũng ngửi thấy mùi đất nồng.
“Không sao, sẽ tạnh sớm thôi!”
“Vậy, đợi mưa tạnh, anh không thể nuốt lời rồi!”
“Yên tâm, lần này chẳng phải anh về rồi ư? Giờ thì em có thể bắt đầu nghĩ xem, sau khi tạnh mưa muốn đi đâu.”
“Em muốn đi ngắm tuyết, cảm nhận những bông hoa tuyết lành lạnh rơi xuống lòng bàn tay. Em chưa bao giờ được nhìn thấy tuyết, tiếc là lúc này, Đài Loan không có tuyết…”
“Không sao, anh có thể đưa em đi Nhật Bản, Thụy Sĩ, đi tất cả các nước có thể nhìn thấy tuyết, đảm bảo em sẽ nhìn thấy một vùng tuyết trắng xóa.”
“Nhưng bây giờ em không nhìn được gì nữa rồi…”
“Em có thể cảm nhận.”
“Chân của em không có cảm giác, không thể đi…”
“Anh có thể ôm em, cõng em, đẩy xe lăn cho em, có rất nhiều cách mà.”
“Thể lực của em không tốt như trước, rất dễ bị mệt, không đi xa được.”
“Vậy thì không cần đi xa, khi em mệt, bất cứ lúc nào cũng có thể tựa vào anh nghỉ ngơi, thể lực anh tốt hơn em mà.”
“Em có thể bị co cơ, đau đớn, khó chịu như bị kim châm.”
“Anh sẽ xoa bóp cho em, làm vật lý trị liệu, đừng quên anh là bác sĩ, biết phải chăm sóc em thế nào.”
“Em sẽ liên lụy tới anh…”
“Nói lung tung, em chỉ có thể mang lại niềm vui cho anh thôi.”
Cô nói một câu, anh đáp lại mộ