Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342403

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2403 lượt.

và Tư Ngôn đi dạo là một vùng đất trù phú mấy tháng gần đây chính phủ đang ra sức mở rộng, có người nói sẽ phát triển thành một quảng trường mua sắm thức ăn ngon cao cấp.
Được nhiều thương gia đầu tư vào, giá đất ở đây tự nhiên tăng gấp bội.
“Ồ, trước mặt thật nhiều phóng viên vây quanh nha, hình như là một cửa hàng cắt băng khai trương.” Tư Ngôn ra hiệu cho tôi nhìn trước mặt.
Mặc dù không ít phóng viên vây quanh, nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng toàn bộ mặt tiền cửa hàng.
Cả cửa hàng thông thấu sáng sủa, toàn bộ bề mặt quanh thân dùng thủy tinh lớn, khiến người đi đường có thể liếc mắt nhìn rõ kết cấu mặt tiền cửa hàng.
Có ba tầng, phong cách mỗi tầng hoàn toàn khác nhau.
Trung tâm tầng dưới cùng treo một chuỗi đèn thủy tinh vĩ đại, nhiều màu sắc rực rỡ lấp lánh ánh sáng từ thủy tinh hiện ra, giống như đi vào một tòa cung điện mộng ảo.
Mà trên mặt đất tầng thứ hai phủ kín một chiếc thảm màu tím, màu sắc của đồ trang trí không chỉ có màu tím, màu vàng, màu đen, giữa âm điệu thấp mang theo một vẻ xa hoa kì lạ, nhất thời khiến người ta không rời mắt được.
Tầng thứ ba bởi vì rất cao, nhìn không thấy thiết bị lắp đặt bên trong.
Tư Ngôn sợ hãi than một tiếng: “Các thiết bị lắp đặt rất đặc biệt, là tên tuổi lớn nào mới có thể mạnh bạo như vậy nha. Chúng ta dứt khoát lên trước xem.” Sau đó không phân trần mà lôi kéo tôi qua đường cái.
Trong ấn tượng, chỉ có một cửa hàng sẽ dùng nhiều thủy tinh diện tích lớn như vậy đến lắp đặt thiết bị ở mặt tiền cửa hàng.
«Kim cương Phong Dật»
Đứng ở ngoài đám người, tình cảm trong lòng tôi rất phức tạp, không chuyển mắt nhìn chằm chằm bên trong.
Quả nhiên, một bảng hiệu lớn bằng vàng nguyên chất sáng chói chậm rãi xuất hiện trước mắt mọi người cùng lúc tấm vải đỏ rơi xuống.
Khá toàn bộ phóng viên nhận lời mời của cửa hàng đều nhiệt liệt vỗ tay.
Màn hình lớn trên đỉnh đầu lập tức xuất hiện hình ảnh cắt băng.
Tư Ngôn ở bên cạnh lập tức kinh ngạc hô lên
Tôi chậm rãi ngẩng đầu, trong nháy mắt sững sờ tại chỗ.
Máu nóng phút chốc xông lên não, nhịp tim tăng nhanh.
Người trong màn hình lớn vừa quen thuộc như vậy lại xa lạ đến thế.
Tôi hầu như có một giây thiếu chút nữa không nhận ra anh.
u phục màu đen, áo sơmi thuần trắng, khiến cho anh thoạt nhìn kiên cường mà chững chạc.
Dáng người vẫn gầy, cao ráo như trước đây, giống như con trời đứng giữa một loạt người.
Khóe miệng rõ ràng chứa ý cười mơ hồ, nhưng lúc giơ tay nhấc chân lại mang theo vẻ lạnh lùng không thể đến gần.
Chu Dật đứng ở đó, cách tôi không đến hai mươi mét.
Tuấn tú, lạnh lùng, cùng với nội tâm kiêu ngạo.
Dường như người đàn ông nho nhã khiêm tốn trước kia đã không còn tồn tại nữa.
Sau khi nghi thức cắt băng hoàn tất, Chu Dật giao kéo cho người trợ lí bên cạnh. Thờ ơ quét mắt qua đoàn người, xa cách cười gật đầu, sau đó mím môi mỏng, mang theo một chút không kiên nhẫn xoay người đi vào trong cửa hàng.
Hình ảnh lập tức biến mất khỏi màn hình lớn.
Lập tức bắt đầu truyền phát tin quảng cáo kiệt tác của «Kim cương Phong Dật».
“Nè, sao tớ lại thấy người đẹp trai kia có điểm nhìn quen mắt nhỉ.” Tư Ngôn lưu luyến không rời dời mắt khỏi màn hình lớn, vừa quay đầu sang, đã lại bị hoảng sợ hơn: “Này, Sao cậu lại khóc thế?”






Đối mặt
“Anh ta đã trở về, cậu phải đi tìm anh ta đi.” Tư Ngôn vừa nói vừa ném mấy hạt đậu phộng vào miệng.
Tiểu Tiểu cũng gật đầu: “Đúng vậy, nói hiểu lầm ra rõ ràng, không phải vướng mắc nữa rồi.”
Hai tay tôi nắm ví tiền, mày ủ mặt ê ngẩng đầu: “Thế nhưng, hiện tại ngay cả chỗ anh ấy ở tớ cũng không biết.”
Tiểu Tiểu còn nói: “Vậy cậu đến cửa hàng của anh ta tìm anh ta thôi.”
Tôi vừa nghe vừa chăm chú gật đầu, lại suy nghĩ một chút, nói: “Những lý lẽ mà cậu nói, mấy năm này tớ cũng suy nghĩ cẩn thận, trước đây tớ cũng hạ quyết tâm chờ anh ấy trở về phải gặp mặt xin lỗi anh ấy.”
Tôi dừng lại, trước mắt mông lung từng tầng sương mỏng, nói: “Nhưng… Không biết vì sao, ngày đó thấy anh ấy ở trên đường, lại vô cùng khó chịu. Tớ không sợ anh ấy mắng tớ, không sợ anh ấy đánh tớ, tớ chỉ sợ cái vẻ âm trầm lạnh lùng này của anh ấy, tớ… tớ sợ nhìn thấy anh ấy, cái gì cũng đều không nói ra được.”
Tư Ngôn vừa nghe cũng trầm mặc theo tôi, mà Tiểu Tiểu ở đối diện lại thờ ơ liếc mắt nhìn tôi, khẽ hừ một tiếng, ném một hạt thông lên đầu tôi, đảo mắt khing thường: “Ngốc, đó là bởi vì cậu yêu anh ta thôi.”
Tôi… yêu anh.
Tôi bỗng chốc nhớ tới dáng vẻ Chu Dật có một lần ôm tôi, nói yêu tôi.
Mặt mũi như bức tranh, mắt sáng rực, môi mỏng giơ lên, so với ánh nắng ngày xuân còn ấm áp hơn.
Anh cũng từng hỏi tôi có yêu anh hay không.
Tôi lại nói không biết.
Tôi nhìn Tiểu Tiểu đang ngáp dài, nháy mắt, tất cả tâm tư trong lòng đều tuôn ra.
Ba nói, Đạm Đạm trưởng thành, sẽ hiểu chuyện hơn so với trước đây, chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm, chuyện gì dùng phương pháp gì giải quyết, đều phải tự mình suy nghĩ, vừa trốn tránh v