XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342258

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2258 lượt.

hết lần này tới lần khác chạy tới làm một bảo vệ bài bản được tín nhiệm.
Nhưng buồn bực chết tôi.
Trái lại, anh Quan không ngại chút nào, nói: “Cuộc sống mà, củi gạo dầu muối tương dấm trà. Lí tưởng của mỗi người khác nhau, phương thức cũng khác nhau, trên thương trường anh lừa tôi gạt, trên quan trường a dua nịnh hót, này đều là cách sống của người phàm tục. Trong lòng tôi không có chí lớn, chỉ hy vọng có vợ tốt con ngoan, có một phòng ở nhỏ tránh gió che mưa. Những cái khác, đều không quan trọng.”
Thoải mái như vậy, tôi bội phục đến chẳng biết nói gì cho phải.
“Nhưng thật ra bạn học Chu này, em còn trẻ tuổi, nhưng nỗi lòng lại tầng tầng lớp lớp, như vậy lại không tốt lắm đâu.”
Tôi vốn tưởng rằng hắn sẽ hỏi tôi vì sao, nhưng trái lại anh Quan trầm ngâm một lúc, nói với tôi: “Bất luận là chuyện gì, trong lòng độ lượng là quan trọng nhất. Người xung quanh nói cái gì đó là thứ yếu, em chỉ cần tự hiểu được và lắng nghe nội tâm của mình.”
Tôi nghe được tỉnh tỉnh mê mê, suy nghĩ vài ngày.
Buổi nói chuyện này với anh Quan, so với bài giảng trên lớp học còn sâu sắc hơn.
~*~
(B)
Cuối tuần sau tôi có một buổi phỏng vấn ở bộ phận Tin tức của đài truyền hình.
Quá trình phỏng vấn thuận l trong tưởng tượng của tôi, không đợi bao lâu, đã cho tôi biết cuối tuần tới có thể đi thực tập.
Tôi được phân đến tổ viết kịch bản, phụ trách chính là một cô gái thoạt nhìn rất ôn hòa, ở chung tốt, gọi là chị Trần.
Vừa xong mấy ngày hôm trước, cơ bản là tôi đã đi vào quy trình, sau đó bắt đầu dần dần hiểu rõ.
Ai biết, địa ngục trần gian vừa mới mở ra.
Chị Trần trăm phần trăm là một người cuồng công việc, tổ viết kịch bản vốn thiếu người có tay nghề, lượng công việc lại lớn, một vài người làm sống ở chỗ này là chuyện cơm bữa.
Tôi vốn tưởng rằng thực tập ở đây cũng tương đương với làm chân tạp vụ cho bọn họ, hẳn là không đi nơi nào phiền phức.
Chị Trần đi ra từ phòng làm việc nhìn tôi đang rót nước sôi, nhíu chặt lông mày, đem tôi đến phòng làm việc của chị.
“Chu Đạm Đạm, cả phòng làm việc ai cũng hết sức bận rộn, em cũng không biết giúp đỡ người khác chia sẻ một ít công việc sao? Em là đang làm việc, không phải đang chơi đùa ở trường học, hiểu hay không?”
Tôi cúi đầu: “Nhưng em đã làm xong xuôi mọi việc rồi, chị cũng không phân công cái khác…”
Không đợi tôi nói xong, chị Trần không lưu tình chút nào cắt đứt lời tôi: “Em là kem đánh răng sao? Muốn chị bóp một chút mới hiện ra một chút, em làm xong việc chẳng lẽ không biết tự mình đi tìm việc mà làm sao? Trong tổ nhiều việc như vậy, người lúc trước sẽ không đủ!”
Tôi không nói chuyện, thề sau này không bao giờ cãi lại nữa.
Chị Trần lấy từ trong ngăn tủ dưới bàn làm việc một chồng giấy viết bản thảo bằng tay ném cho tôi: “Trong ngày hôm nay, sắp xếp lại nội dung bên trong, chị yêu cầu trật tự rõ ràng, lôgic rõ ràng, dùng từ chuyên nghiệp. Rõ chưa?”
“Đã biết ạ, em lập tức đi chuẩn bị.”
Vốn cho rằng cái này là hết rồi, không nghĩ tới lúc chị Trần và tôi đi ra khỏi phòng làm việc, gọi chú Giảo Thâm trong tổ lý lịch tới: “Đưa một nửa công việc trên tay chú cho cô ấy, buổi chiều đi họp với cấp trên cùng tôi.”
Chú nhìn một chút bản thảo trên tay tôi, hơi khó xử: “Cô ấy được không?”
“Có cái gì không được, người mới thì phải rèn luyện như vậy.” Nói xong xoay người trở lại bàn làm việc của mình.
Chú thở dài, vỗ vỗ vai tôi: “Cô ấy luôn có tính tình như vậy, không có ác ý đâu. Chúng tôi cũng là tiến lên như thế.”
Tôi đem bản thảo thất linh bát lạc (ý là nhiều loại) chị Trần đưa cho chỉnh lí nội dung thật tốt, lại kiểm tra một lần nữa. Để an toàn, tôi còn đặc biệt viết ba bản khác nhau.
Thực ra, viết bản thảo không phải là thế mạnh của tôi, tôi muốn làm chính là săn tin ở bên ngoài, chứ không phải cả ngày ngồi dí ở một chỗ tự giao tiếp tiếng Nhật.
Chờ tôi bắt tay làm xong toàn bộ công việc, đã qua tám giờ tối, trong phòng làm việc là một mảnh vắng vẻ.
Lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự vất vả của công việc.
Thật vất vả chịu đựng tới cuối tuần, tôi hung hăng ngủ một giấc dài bù lại một tuần này, tới gần buổi trưa mới thức dậy.
Cửa phòng ngủ bị Tiểu Tiểu cậy mạnh đá văng ra kêu loảng xoảng một chút, cô nàng hưng phấn chạy ào vào: “Cuối cùng tớ cũng vào công ty AF rồi, ha ha ha ha ha ha!”
Thiểm Thiểm buông quyển sách trên tay, kinh hỉ không ngớt: “Thật ư? Thật tốt quá, bốn người trong phòng chúng ta đều có chỗ dựa rồi.”
Tiểu Tiểu vui rạo rực thay một bộ áo quần: “Đi đi, ngày hôm nay phòng 602 chúng ta phải mở tiệc chúc mừng, tớ mời khách, chúng ta đi ăn ở nhà hàng Tương Mẫn!”
Đoàn người chúng tôi hung hăng đánh giết tới nhà hàng Tương Mẫn, giống như bốn con sói đói dũng mãnh ăn một bàn đồ ăn.
Ăn gần một tiếng đồng hồ, từng người mới ưỡn cái bụng căng phình của mình, thỏa mãn rời khỏi nhà hàng Tương Mẫn.
Hai cô nàng Tiểu Tiểu và Thiểm Thiểm quá mức nhanh nhẹn nôn nóng, ăn quá no, không thể làm gì khác hơn là chạy đến hiệu thuốc mua thuốc tiêu hóôi và Tư Ngôn đi dạo ở mấy vùng lân cận.
Chỗ tôi