The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342222

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2222 lượt.

ông?”
Anh ta chẳng so đo gì, nói: “Chu Đạm Đạm, em lại học cách hít hít của mấy con cún nhỏ à?”
Tôi cười ngọt ngào: “Mẹ, con yêu mẹ…”
Bỗng dưng vòng tay đang ôm lấy tôi trở nên cứng nhắc, tôi càng cố hướng về phía trên cọ qua cọ lại, rốt cuộc mặt chạm mặt với anh ta.
Anh ta bậm môi, trong đáy mắt chất chứa thứ cảm xúc nào đó mà tôi không thể hiểu được. Mẹ tôi rất đẹp, không chỉ riêng cha con tôi, mà còn tất cả hàng xóm đều công nhận rằng: Bà có thể trở thành một ngôi sao.
Hương thơm và vẻ đẹp của người trước mắt rất giống mẹ. Tôi không kìm lòng nổi, ngước mặt lên, ôm lấy anh ta rồi đặt môi mình lên đó.
Trong sách nói, hôn môi cũng là một phương thức biểu đạt tình yêu sâu sắc nhất.
Cả người anh ta bỗng run lên, dường như trở tay không kịp. Có lẽ anh ta coi đây là một sự ngây ngô, chứ không phải là hôn, vì thế chẳng hề đẩy tôi ra.
Chóp mũi tôi và anh ta khẽ chạm nhau, tôi cười khanh khách nhìn anh ta một cái, nhẹ nhàng vươn đầu lưỡi liếm nó.
Đột nhiên cánh tay bên hông tôi trở nên căng thẳng, cả người tôi bị anh ta kéo vào lòng, rồi quyền chủ động cũng bị anh ta đoạt mất. Anh ta ngang tàng nâng cằm tôi lên, hôn lướt qua nhẹ nhàng như một cọng lông chim, trong con ngươi đen nháy tản ra một ngọn la nóng rực, sáng ngời ngoài ý muốn.
Đó không phải là nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước, cũng chẳng phải nụ hôn cuồng nhiệt… Nó như một dòng suối mát lướt trên bờ môi tôi, nhẹ nhàng cọ sát.
Tôi cẩn thận đáp trả, hai cơ thể hợp thành một khối để hơi thở quyện vào nhau. Một tay anh ta ôm lấy thắt lưng tôi, tay còn lại khẽ vuốt ve đôi gò má của tôi nhè nhẹ.
Khi hai đầu lưỡi chạm nhau, như có một luồng điện giật bắn người chạy qua, tôi vịn lấy cánh tay đang nới lỏng của anh ta mà không thể buông ra.
Rồi những ngón tay thon dài vuốt những sợi tóc rối của tôi vén ra sau tai, và đôi môi đang bị anh ta hôn nồng nàn ấy cũng rời khỏi.
Anh ta cúi đầu, sự khó chịu vụt tắt, hàng lông mi dài gần tôi trong gang tấc… Thật giống như trong một giây này, tôi có thể ngửi được mùi hoa Violet. Mà giọng nói của anh ta như có như không: “Bé ngoan, ngủ đi.”
Tôi hoảng hốt tựa lên xương quai đòn của anh ta, nói: “Mẹ ngủ cùng con, không cho mẹ đi.”
Qua một lúc thật lâu, giọng của anh ta hơi khàn khàn đáp lại: “Được.”
Tôi nhớ rõ mình ôm lấy anh ta, ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Bên cạnh là tiếng hít thở trầm thấp vững vàng của anh ta, kèm theo tiếng gió nhè nhẹ, khiến tôi dần dần chìm sâu vào giấc ngủ.
Đầu đau nhức đến sống không bằng chết, tôi mở to hai mắt hung hăng đập tay hai cái xuống gối. Tôi đang nằm trong một căn phòng xa lạ, nhưng tôi biết đây là nhà của Chu Dật.
Hình như tối hôm qua uống say, tôi đã cầu xin anh ta cho mình ở lại. Sau đó chui vào xe về nhà anh ta, sau nữa… Tôi cố suy nghĩ, nhưng hoàn toàn rỗng tuếch, trí nhớ như bị biến mất hết chẳng sót lại điều gì.
Màn cửa không kéo lên, nhưng ánh sáng không quá chói. Tôi nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ, còn rất sớm so với với những lúc rời giường theo thường lệ trước đây.
Tôi mờ mịt ngồi dậy, gãi gãi tóc, nhìn xuống bộ quần áo đầy nếp nhăn của mình mới thả lỏng người xuống. Tốt quá! Tên thầy giáo biến thái này còn có chút nhân tính!
Tôi bước xuống giường, mở cửa đi ra ngoài đã thấy Chu Dât với vẻ mặt lạnh nhạt ngồi trên sofa đọc báo. tôi, anh ta chỉ liếc một cái: “Trên bàn có khăn sạch và bàn chải đánh răng, em tự mình vào nhà vệ sinh đi.”
Tôi cười lấy lòng nói: “Cám ơn thầy ạ! Em đã làm phiền thầy rồi, mai mốt em sẽ không tái phạm như thế nữa.”
Anh ta khinh thường nở nụ cười.
Xem đi, đây là ý gì chứ? Làm gì mà lộ ra ánh mắt không tín nhiệm như thế?
Tôi hờn dỗi đi vào WC. Mặc dù mỗi buổi sáng tôi đều có cái bộ dạng chật vật, nhưng bây giờ nhìn thấy hình ảnh của mình trong gương, khiến tôi không nén được hoảng sợ… Trông tôi như… một yêu quái rùng rợn. Bạn đang đọc truyện tại website:
Tóc tai rối tung giống rễ cây phân nhánh dưới mặt đất, vẻ mặt còn ngái ngủ, đôi mắt mờ mịt… ngoại trừ hỗn loạn cũng chỉ có hỗn loạn! Tôi thở dài, hèn chi anh ta lại cười khinh thường đến thế.
Khi tôi rửa mặt xong, anh ta đã thay quần áo chỉnh tề, mái tóc chải gọn gàng, đeo thêm kính mắt… lại trở thành dáng vẻ của người quân tử dịu dàng ôn hòa. Một tay anh ta cầm giáo án và chìa khóa, một tay chỉ thứ gì đó trên bàn, nói: “Ăn đi.”
Trên bàn gồm những thứ: sữa đậu nành, nước trái cây, bánh mì nướng, trứng và sữa...
Anh ta muốn vỗ béo tôi như một con lợn tham ăn hay sao? Tôi nghẹn họng trân trối, anh ta thấy tôi im lặng thì ho nhẹ lên một tiếng: “Thầy không biết em thích ăn thứ gì nên mua mỗi thứ một ít.”
“Em biết ạ.” Tôi nói.
“Từ sau khi thầy mua đủ loại băng vệ sinh giúp em, thì em đã phát hiện ra, thầy là người thích đem tất cả những gì mình nghĩ, mua hết mỗi thứ một ít.”
Anh ta bị tôi làm nghẹn họng, hung hăng nói: “Mau ăn đi.”
Tôi vừa bóc trứng vừa hỏi anh ta: “Thầy, tối hôm qua em ngủ lúc nào vậy?”
Anh ta phớt lờ, liếc thoáng qua tôi một cái, đùa nghịch chùm chìa khóa trong tay: “Không biết.”