Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342247
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2247 lượt.
tập hồ sơ gì đó đưa cho Chu Dật.
Chu Dật cầm lấy mở nhẹ ra, thầy chủ nhiệm cũ vẫn tiếp tục nói: “Lúc mới bước vào trung học, có trải qua một cuộc thi sát hạch lần thứ nhất, đặc biệt thành tích môn Ngữ Văn nổi trội xuất sắc, lại kính trọng thầy cô, ngoan ngoãn vâng lời, phẩm chất rất tốt. Các thầy cô giáo cũ còn thiên vị cô bé này nữa.”
Lăng Linh cẩn thận nhìn tôi liếc mắt một cái, thấy tôi không có biểu hiện gì, lại nhìn vào bên trong.
“Đáng tiếc, không biết cô bé ấy bỗng dưng sao lại thế! Khi sang học kì mới lại hoàn toàn thay đổi như một người khác: Trên lớp thì ngủ, thậm chí còn trốn học, không làm bài tập, đi thi nộp giấy trắng. Rất nhiều thầy cô đều hỏi cô bé lí do tại sao, cô bé không nói, còn nghịch ngợm ngày càng nhiều, ngay cả kéo bè kéo lũ đánh nhau cũng tham gia một chân, khuyên bảo cũng không nghe. Thầy cô đều từ từ bỏ mặc cô bé. Haiz! Thật sự cảm thấy đáng tiếc cho cô bé quá.”
Một thầy giáo đang ngồi soạn b cũng ngẩng lên góp lời: “Không thể cứ để mãi như thế được, các lớp học cuối cấp là quan trọng nhất trong những khối lớp chúng ta dạy, không thể để cho cô bé quấy đục nồi nước này.”
Chu Dật khép hồ sơ lại, nói với thầy chủ nhiệm cũ điều gì đó, nhưng tôi hoàn toàn không nghe thấy gì cả.
Chẳng qua thầy chủ nhiệm cũ đột nhiên cười cười: “Vậy làm phiền cậu nhé, thầy Chu, giúp tôi gửi lời hỏi thăm đến cha cậu.”
Tôi bĩu môi, chưa thấy qua thầy giáo chủ nhiệm nào nào lại phải lấy lòng giáo viên mới của trường như thế. Còn Lăng Linh đứng bên cạnh, kinh ngạc tròn xoe mắt.
Buổi chiều có một tiết sinh hoạt, Chu Dật không mang theo gì cả bước vào lớp học.
Sáng nay tôi thức dậy quá sớm, lại còn nói chuyện phiếm với bọn An Nhược suốt nên thiếu ngủ. Lúc này tôi đang ngủ gà ngủ gật, nhìn thấy anh ta chẳng cầm gì trên tay, đoán chừng không có chuyện gì quan trọng. Thế là tôi nằm bò ra bàn, ngủ ngon lành.
Kết quả vừa ngủ được một lúc, đã bị An Nhược lay tỉnh: “Cậu thảm thương rồi, Đạm Đạm ơi.”
A?
“Chuyện gì thế? Chẳng lẽ mình lại bị phát nữa à?”
Tôi vừa ngẩng đầu lên, chỉ thấy Chu Dật đang nhìn mình: “Xem ra trò Chu Đạm Đạm còn chưa nghe rõ, thầy sẽ nhắc lại một lần nữa.”
“Thầy quyết định sẽ đến thăm gia đình của những học trò cá biệt. Đầu tiên sẽ là em: Chu Đạm Đạm, tối nay em nên thông báo trước với người nhà nhé.”
Tôi mở trừng hai mắt, đôi chân cứng ngắc dưới bàn…
Thăm, thăm, thăm… nhà á?
Có phải anh ta uống lộn thuốc rồi không?
Đản Đản im lặng
Tôi thật sự hoảng sợ trở về nhà.
Tôi luôn cho rằng mình là người có tố chất tâm lý tốt, nhưng hôm nay tôi mới nhận ra điều đó hoàn toàn sai lầm.
Sự gian trá của Chu Dật đã hoàn toàn làm tôi tiêu tan ý tưởng anh ta là một người đứng đắn. Anh ta ném một quả bom hẹn giờ đến viếng nhà, mà tôi phải vui sướng khua chiêng gõ trống chào đón.
Tôi như một cô dâu bé nhỏ lôi kéo cha mình: “Ba ơi… Con nói ba biết một chuyện, nhưng ba đừng kích động nha.”
Rốt cuộc ở trong trường, tôi có những biểu hiện nào tốt đây? Nghĩ hoài không ra kết quả, tôi thất vọng đi tới phòng ba nhìn vào.
Ba mở cửa, tôi sợ hết hồn: “Á, ba không cần ăn mặc nghiêm chỉnh như vậy, mình có phải đón tiếp thủ tướng đâu ba?”
“Con nhóc này, sao lại nói như thế hả? Ba muốn tạo một ấn tượng tốt với thầy con thôi. Con cũng mau đi thay bộ đồ khác đi.”
Tôi nín thinh, yên lặng thay bộ độ ngủ trong nhà bằng một bộ đồ được ngụy trang thật tốt. Phải khiến tôi giả tạo [21'> đến tận trời mây hay sao đây? – Tôi ai oán nghĩ.
[21'> Nguyên bản: trangB (slang) giả tạo để đạt lợi ích.
Khoác bộ đồ thục nữ trên người, tôi ngồi trong phòng khách than thở, nhìn đi nhìn lại chiếc đồng hồ trên tường. Còn tám phút lẻ ba mươi sáu giây nữa, ác ma Chu Dật sẽ đến đây để cướp lấy tính mạng quý giá của tôi…
Lòng đang run rẩy, thì bỗng nhiên tiếng điện thoại di động vang lên, đầu dây bên kia truyền đến tiếng nói ma quỷ ngày đêm ám ảnh tôi: “Chu Đạm Đạm phải không? Em ra đón thầy nhé, thầy… tìm không thấy nhà em.”
Vừa nghe xong, ở đầu dây điện thoại bên này, tôi điên cuồng cười lên ba tiếng khinh bỉ cái cử chỉ khách sáo của Chu Dật. Sau đó mới đắc ý dạt dào ra sân, thả bộ đến góc đường chính.
Quả nhiên thấy được bộ dáng cao lớn của đồng chí thầy Chu, tay đút trong túi quần, vẻ mặt dương lên tự đắc.
Cảm giác cứ như anh ta đi nghỉ phép, chứ không phải đến viếng thăm một cô học trò hư hỏng. Tôi cười tủm tỉm chào hỏi, cúi đầu thật mạnh một góc chín mươi độ.
“Thầy Chu, thầy thật đúng giờ, em dẫn đường cho thầy nhé.”
Chu Dật hồ nghi nhìn ánh mắt vô hại đang tươi cười của tôi, sau đó cùng sánh vai bước đi.
Tôi vừa mỉm cười với người hàng xóm đi ngang bên cạnh, vừa cất tiếng hỏi anh ta: “Hôm nay thầy Chu định tán gẫu với ba em chuyện
Có lẽ anh ta bị nụ cười khéo léo của tôi làm kinh ngạc, nhưng giọng nói vẫn lãnh đạm: “Tất nhiên là đến nói chuyện tình hình học tập của em rồi.”
Tôi chớp chớp mắt định nói thêm, thì bỗng dưng dì La vừa mới ra cửa giữ chặt: “Ối cô nhóc Đạm Đạ