Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342455
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2455 lượt.
c không rõ ràng nói: “Tớ vẫn nghĩ cậu là một cô gái thông minh, hy vọng cậu đừng tự huỷ hoại chính mình.”
Tôi thất thần tại chỗ, hắn đã đi xa vài mét rồi.
Ánh sáng phản chiếu bóng lưng, làm cho có cảm giác tin tưởng kiên định.
Quả nhiên, những ngày kế tiếp không xảy ra chuyện gì, sinh hoạt ở trường học vẫn như mọi khi.
Mà tôi bắt đầu vội vàng chuẩn bị cho kì thi cuối kì, liền dần dần quên đi chuyện này, quan hệ với Lý Đông Lâm so với trước đây càng thân hơn, sau ngày đi ăn đó, hai chúng tôi ăn ý cũng không đề cập qua chuyện này nữa.
Sau khi kì thi cuối kì khiến người ta hít thở không thông kết thúc, kì nghỉ đông này đối với học sinh năm ba chúng tôi mà nói vừa vội vàng vừa mệt mỏi cũng lặng lẽ theo tới.
Che giấu sự thật
Lễ mừng năm mới gần đến, trên đường lớn vừa mới cởi ra trang phục của lễ Giáng Sinh liền thay bằng những đèn lồng lớn đỏ rực, đèn màu, pháo hoa cũng bắt đầu được bán ra, tuy rằng vẫn chưa tới Giao thừa, nhưng cũng đã có những đứa trẻ không chịu nổi yên tĩnh mà vào ban đêm lén lút bắn lên.
Nhà hàng của ba làm ăn thịnh vượng, cả ngày bận trong bận ngoài, gầy đi không ít.
Vì vậy tôi cắt xén vài lần hẹn với Chu Dật, giúp đỡ nhà hàng. Dì Thạch cũng mang theo nhiều bạn bè tới, còn cố ý tặng cho tôi và ba mấy hộp quà, cũng lén nói cho tôi biết, nghe nói Viên Trạch Khải lại vừa ‘thăng cấp’.
Bầu không khí của ngày lễ này càng lúc càng đậm hơn, càng tới gần đêm Giao Thừa – đêm 30, trên đường lớn lại càng yên tĩnh, những nhà hàng siêu thị to nhỏ đều ngừng kinh doanh, nghỉ ngơi. Ba cuối cùng cũng đóng cửa nhà hàng trước đêm Giao Thừa – đêm 30, ở nhà cùng tôi chuẩn bị cơm tất niên.
Sau khi cơm nước xong, mấy người lớn mang theo một đám trẻ con đi ra phố mua pháo và pháo hoa, sau đó đặt ở khoảng trống của sân lớn bắn, bùm bùm, ở trong không trung, pháo hoa sáng rực toả ra chiếu sáng gương mặt của mọi người.
Tôi nhớ tới mẹ, cũng là vào đêm Giao Thừa – đêm 30 lạnh buốt như thế này, bà lén lút mua một hộp pháo lớn, cho tôi một kinh hỉ, sau đó mang theo toàn bộ đứa trẻ trong sân đi chơi thẳng đến sáng sớm.
Vào đêm cuối cùng của lễ mừng năm mới, tôi thường mơ về bà, giống như trước đây đưa chúng tôi đi xem pháo hoa.
Ngày thứ ba của Tết, ba tôi lại mở nhà hàng, tuy rằng thanh nhàn, nhưng mỗi ngày cũng buôn bán được không ít.
Tôi biết, nếu như mẹ còn sống, ba nhất định sẽ không làm việc bán mạng như bây giờ, ba nhất định sẽ ở nhà xem TV với mẹ, bóc hạt dưa cho mẹ.
Tôi ở nhà xé lịch, qua mấy ngày cuối tuần nữa là sinh nhật của Lăng Linh, tôi mới đột nhiên nhớ tới còn chưa mua quà.
Vì vậy sáng ngày thứ tư, tôi tính thời gian trung tâm mua sắm lớn sẽ mở cửa liền ngồi xe đi tới khu trung tâm, áng chừng số tiền tiêu vặt hàng ngày còn ở trong túi, nhưng không có ý tưởng gì để mua quà cho anh.
Tết vừa hết, người đi trên đường thưa thớt có mấy người, tôi đeo găng tay đông nhìn tây nhìn, bị shock vì tìm không ra cái gì có thể làm cho hai mắt tôi ngời sáng.
Đi dạo gần đến trưa, hai tay vẫn trống trơn, có chút thất vọng, lười nhác đi dạo ở trên đường phố, bất tri bất giác lại đi tới trước «Kim cương Phong Dật».
Kim cương dưới ánh đèn thuỷ tinh loé ra ánh sáng làm cho ánh mắt không thể di chuyển, tôi đứng ở cửa sợ run một lúc, thở dài muốn rời khỏi nơi này, bỗng nhiên thấy Viên Trạch Khải chỉ cao khí ngang từ phía sau đi tới.
Mấy năm này hắn rất hăng hái, người cũng mập ra không ít, mặc âu phục cao cấp, một người trợ lí đi theo sau, thoạt nhìn giống như đang dò xé
Điều này làm tôi nhớ tới một vài ngày trước tôi có vở tuồng Cung đình, tôi bỗng nhiên hoảng sợ khi cảm thấy tay Viên Trạch Khải này cùng với gã tổng quản thái giám tao thủ lộng tư [23'> đúng là họ hàng, một em trai của hà mã, một anh trai của tê giác, luôn luôn theo phía sau là một đám chó nô lệ mắt mù.
[23'> Ám chỉ ra vẻ khoe khoang phô trương. Xuất xứ từ “Hậu Hán Thư Lý Cố Truyện” – Phạm Diệp, Thời Tống, Nam Triều.
Lúc không còn ông chủ, hắn liền diễu võ dương oai, bóc lột cấp dưới, lúc có ông chủ, hắn lại dỗ ngon dỗ ngọt, chạy theo ngửi rắm ngựa, chỉ còn thiếu nước quỳ xuống liếm chân ông chủ mà thôi.
Tôi không cẩn thận liếc trộm dáng vẻ cao ngạo của Viện Trạch Khải, nhớ tới vẻ mặt khúm núm của hắn ở phía sau mẹ mấy năm trước, thật là cảnh còn người mất, thời gian thay đổi con người.
Có lẽ là tôi dừng lại ở trước cửa hàng lâu quá khiến cho bên trong chú ý, cặp mắt của Viên Trạch Khải đảo qua lại nhìn chằm chằm tôi, tôi không biết hắn còn có thể nhận ra tôi hay không, coi thường hắn vài giây, sau đó chậm rãi đưa tầm mắt sang một bên nhìn đường, xoay người bỏ đi, lưng toát ra mồ hôi lạnh.
Gió lạnh vù vù thổi vào trong áo lông của tôi, tôi ngồi trên chiếc ghế dài lạnh giá, nhắm mắt lại.
Lúc mẹ nhảy xuống ở trên tầng cao nhất của nơi này, cũng rất lạnh ư.
Mưa bụi ngấm vào vải, gió tuyết lạnh thấu xương, cùng màu máu tươi chói mắt.
Tôi sẽ trả thù cho mẹ.
Đến lúc gần tối, hai tay tôi trống trơn trở về nh