Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342458
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2458 lượt.
i về.
Tôi bất chấp khó khăn kéo khoé miệng với hắn: “Hi~”
Lý Đông Lâm mặc một cái áo lông màu lam đậm, nhưng cũng không có vẻ mập mạp, trên khuôn mặt nhã nhặn điển trai khôi phục lại nụ cười bình thường: “Thật trùng hợp nhỉ.”
“Đúng vậy…”
Hắn hơi nghiêng đầu, con mắt nhìn chằm chằm Chu Dật: “Chào thầy.”
Chu Dật mỉm cười, gật đầu.
Tôi bỗng nhiên cảm thấy không khí bất thường này, vội vàng khách khí nói: “Chúng tôi đi trước đây, cậu cứ từ từ vui chơi nha.”
“Được, gặp lại ở trường.”
Tôi lôi kéo Chu Dật đi nhanh về hướng phía sau Lý Đông Lâm, cho dù đi xa rất xa, vẫn cảm giác có một ánh mắt chăm chú theo ở phía sau đang tìm tòi nghiên cứu
Ở trên xe của Chu Dật, ngay lập tức niềm kiêu hãnh trên vẻ mặt tôi hạ xuống, đăm chiêu ủ dột nhìn anh.
Chu Dật xoa nhẹ gương mặt của tôi: “Không có việc gì đâu, em đừng lo.”
“Ngộ nhỡ cậu ấy…”
Chu Dật dỗ dành tôi: “Yên tâm, anh sẽ xử lí, tin tưởng anh.”
Tôi than thở hồi lâu mới gật đầu: “Được rồi.”
Nhưng trong lòng vẫn tính sẽ nói rõ ràng với Lý Đông Lâm như thế nào vào cuối tuần.
Tôi cũng không có tâm tư mà ăn vặt, Chu Dật không thể làm gì khác hơn là đưa tôi về nhà, ở trên xe hôn tôi: “Không nên suy nghĩ lung tung.”
Tôi không biết Chu Dật có mánh khoé gì, trong lòng luôn không nỡ đối với anh.
Cuối tuần này quả thực là rối loạn, tôi và Lăng Linh nấu cháo vài giờ trên điện thoại, gồm việc buổi tối đêm giáng sinh đó bị Lý Đông Lâm bắt gặp và chuyện hắn sẽ nói ra.
Phản ứng của Lăng Linh không ngoài dự đoán của tôi, cô nàng cân nhắc hồi lâu, mới nói: “Tớ nghĩ Lý Đông Lâm chắc sẽ không nói ra đâu.”
Nhưng tôi luôn luôn lo lắng: “Nếu như hắn không cẩn thận nhỡ miệng để lộ thì sao?”
Lăng Linh cũng hiểu được có chút không ổn, an ủi tôi: “Vậy ngày thứ hai cậu hẹn hắn đi ăn cơm đi? Ý thăm dò xem, có cần tớ đi với cậu không?”
Tôi trầm ngâm: “Cũng được, cậu nên đừng đi cùng tớ, để một mình tớ nói chuyện với hắn.”
Lăng Linh cách một lúc lâu sau, âm thanh hơi thấp nói rằng: “Đạm Đạm, có thể, tớ sẽ đến thành phố khác.”
“Cái gì?!” Tôi bỗng chốc bật dậy từ trên giường “Thế nhưng, chúng ta không phải đã nói xong là học đại học A rồi sao? Vì sao?”
Ở bên kia, Lăng Linh trầm mặc rất lâu: “Liên quan đến việc trong nhà của ba mẹ tớ, có thể phải đi Thượng Hải.”
Thanh âm của tôi hơi run: “Vậy… Sau này chúng t không thể gặp mặt sao?”
“Ai nói! Nghỉ định kì tớ nhất định sẽ trở về gặp cậu, cậu cũng có thể đến Thượng Hải tìm tớ đi chơi mà!”
“A…”
Tắt điện thoại, tôi đột nhiên cảm thấy một cảm giác bất lực, có phải sau khi kì thi vào đại học kết thúc, bạn bè ở bên cạnh đều phải chạy đông chạy tây hay không? Thời gian sẽ làm nhạt phai tất cả, đã từng là đôi bạn bè sẽ trở thành một hồi ức tốt đẹp.
Bên cạnh mình người đến rồi lại đi, đi một nhóm người sẽ có một nhóm người mới đến, mà đến cuối cùng, chỉ còn lại có chính bản thân mình ư?
Lăng Linh phải đi Thượng Hải, thành tích của An Nhược không quá hy vọng thi đậu được đại học A, Lục Hạo muốn tham gia vào quân ngũ, Phùng Yên còn đang do dự, mà Đàm Tư Tư đã quyết định ra nước ngoài.
Tôi từng ngây thơ cho rằng trái đất là hình tròn, mặc kệ mọi người xa nhau bao lâu, luôn luôn sẽ lại một lần nữa tụ họp cùng nhau.
Nhưng rất nhiều năm sau mới biết được, mỗi người mỗi việc, bỏ lỡ thì không còn cơ hội gặp nhau nữa, để lại cho chính mình, chỉ là sự gặp lại trong giấc mơ và những tấm hình đã ố vàng.
Đây là sự tàn khốc của xã hội, cũng là sự vô tình của cuộc sống ư?
Cuối cùng, ngày thứ hai cũng đến, tôi nhân lúc kiểm tra sức khoẻ mắt chuồn ra cửa sau, chạy xuống lầu tới lớp học của Lý Đông Lâm, đứng sau cửa nhìn vào trong. Đột nhiên phát hiện ra, luôn là Lý Đông Lâm lên lầu tìm tôi, mà tôi, chưa từng chủ động đi tìm hắn.
Không quá lâu sau, kiểm tra sức khoẻ của mắt đã xong, hắn và Đinh Trạch đi ra phía trước, lúc thấy tôi, hình như hơi kinh ngạc, ngay sau đó liền thoải mái, bình tĩnh hỏi thăm: “Có việc à?”
Tôi nhìn vẻ mặt sóng lớn không sợ hãi của hắn, cũng tự nhiên hỏi: “Buổi trưa cùng nhau ăn cơm đi?”
Hắn ngừng lại một chút: “Được, hai người chúng ta cùng đi thôi à?”
“Đúng!”
Buổi trưa tôi cố ý lượn qua phòng làm việc của Chu Dật, cùng Lý Đông Lâm chọn một nơi tương đối vắng vẻ, tuỳ ý ăn vài th
Giữa bữa, tôi cẩn thận từng li từng tý quan sát vẻ mặt của hắn, suy nghĩ làm sao để mở miệng.
Từng động tác của tôi hắn đều nhìn thấy, cũng không nhiều lời, tuỳ ý hỏi: “Nguyện vọng một của cậu là đại học A hả?”
“A? Há. Đúng vậy!”
Hắn nhếch môi: “Xem ra chúng ta lại trở thành bạn học.”
Tôi cười xoà, thuận theo hắn nói tiếp, một lúc không nói gì, hắn lại hỏi sang một vấn đề khác, tôi không có cách nào, chỉ phải tiếp tục nói chuyện với hắn. Cứ như vậy, thời gian một buổi trưa, tôi một bụng nghi hoặc lại chẳng nói ra gì cả, hình như hắn cố ý tránh né chuyện trọng tâm kia, giả vờ không biết gì.
Lý Đông Lâm đích thực sẽ không nói ra ngoài.
Cuối cùng, lúc tính tiền rời khỏi đó, trong mắt hắn loé lên một tia nhìn phức tạp, đứng ở bên cạnh tôi ý tứ hàm xú