Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342314
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2314 lượt.
này đều là bị người lớn sai khiến, nếu như anh mua một bông hoa, cô bé sẽ xin anh mua càng nhiều, thậm chí mấy đứa bé bán hoa khác xung quanh đó sẽ ùa lên vây lấy anh.
Tôi đã từng gặp qua, mấy đứa bé vây quanh một đôi tình nhân đều quỳ xuống, cuối cùng đôi tình nhân này phải mua hết toàn bộ hoa.
Kiểu ngày nghỉ lễ này, những đứa trẻ càng thêm càn rỡ.
Tôi liền liên tục lắc lắc tay: “Anh chị không muốn.”
Cô bé kiên trì bất động, đau khổ cầu xin. Chu Dật nắm chặt tay tôi: “Chạy!
Còn không kịp phản ứng lại, anh cũng đã lôi tôi chạy như bay, tiếng gió vù vù thổi bên tai, anh nắm tay phải của tôi, tóc mái tung bay trong gió, sườn mặt mang theo nụ cười đẹp trai.
Thấy đứa trẻ không đuổi theo nữa, chúng tôi liền dừng lại, tôi liếc nghiêng trêu ghẹo anh: “Anh, người thầy này làm tổn thương mấy bạn nhỏ đó.”
Anh ôm ngang tôi, kín đáo nói bên tai tôi: “Giờ anh cũng không phải là thầy giáo gì cả!”
Hai mắt tôi long lanh nhìn chằm chằm anh: “Lần đầu tiên anh nhìn thấy em là ấn tượng gì vậy?”
Anh ngẩn người, nhớ lại một lúc, lộ ra một tia biến hoá kỳ lạ, cười: “Bướng bỉnh thành thói, phản nghịch đa đoan, chẳng biết ăn năn.”
Tôi vừa nghe xong, ra vẻ hung thần ác sát trừng anh: “Không có một điểm tốt?!”
Anh chăm chú suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Không có.”
Tôi tức giận đến mức giẫm anh một cái.
“Hi.” Anh nhịn đau gõ gõ trán tôi: “Không nhẹ không nặng.”
Tôi thấy đúng là anh rất đau, vội vàng cúi đầu nhận sai, nửa oán giận nửa làm nũng đỡ lấy anh: “Đáng đời!”
Một lát sau, anh đứng thẳng dậy, con mắt đen kịt ở trong đêm tối sáng lên lấp lánh, mang theo dịu dàng cưng chiều, hơi ngồi xuống, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt tôi, chỉnh lại tóc tôi bị gió thổi rối.
Mỗi chữ mỗi câu trầm thấp thâm tình nói rằng: “Anh hy vọng Đạm Đạm trở thành một cô gái tự tôn tự ái, tự tin tốt bụng, tự có trách nhiệm.”
Tôi cúi đầu nhìn anh: “Thế nhưng… Em bây giờ còn không phải…”
“Anh biết, anh sẽ giúp em trở thành một cô gái ưu tú như vậy.” Ánh mắt Chu Dật sâu sắc, “Em thông minh lanh lợi, còn trẻ tuổi như thế, bản thân cần phải đuổi theo khát vọng. Mà anh, sẽ theo cạnh em, chỉ bảo cho em, giúp đỡ em, được không?”
Tôi bị anh làm cho cảm động đến chẳng biết nói gì cho phải: “Em… Anh thực sự tin tưởng emnh im lặng, kiên định nhìn tôi mỉm cười.
Viền mắt tôi đỏ lên, nhào vào trong lòng anh: “Cảm ơn anh.”
Anh siết chặt tay, mắt ngời sáng rực rỡ: “Đây mới là cô bé của anh.”
Tôi vươn người từ trong lòng anh lên, xấu hổ quá mức… kéo anh, đi đến tháp chuông.
Đã gần đến mười hai giờ, trước tháp chuông đã vây đầy người, tháp chuông được trang hoàng cực kì bắt mắt, đèn nê ông đan xen loé hồng xanh.
Chu Dật nắm chặt tay tôi để tránh bị đoàn người chen chúc mà rơi ra, tôi nhìn những con người bên cạnh, đột nhiên nghĩ đến một điều đặc sắc, đong đưa cánh tay anh: “Chu Dật!”
Anh quay đầu.
Tôi cười trộm: “Hai chúng ta thật ra là đồng tính luyến ái!”
Trong mắt anh hiện lên nghi hoặc: “…”
“Đừng căng thẳng, anh họ Chu, em cũng họ Chu, không phải tình yêu cùng họ là gì?”
Anh nhướn lông mày: “Xem ra mấy trăm năm trước chúng ta là người một nhà.”
Tôi cười rộ lên khanh khách.
Đột nhiên cảm giác có ánh sáng mạnh mẽ chợt loé ở phía sau, tôi quay đầu lại nhìn trộm.
Lúc này người chụp ảnh rất đông, tôi vốn không nên cảnh giác như thế, nhưng dù sao vẫn thấy có chỗ nào đó không đúng.
Chu Dật hình như cũng đã nhận ra, hờ hững nhìn bốn phía một lát, cầm chặt tay của tôi.
Lúc mười hai giờ, tiếng gõ vang lên trong tích tắc, đoàn người bắt đầu thét chói tai, bầu không khí nóng lên, mọi người ở phía trước đều thả bong bóng trên tay, bầu trời đêm được vẩy mực trong nháy mắt liền đầy đủ mọi sắc màu bóng bay nhẹ nhàng, số lượng ở trên chứa đựng rất nhiều nguyện vọng của mọi người.
Sau khi làm ầm ĩ một phen, bụng tôi có hơi đói, liền lôi kéo Chu Dật muốn đi ăn vặt.
Hai chúng tôi xoay người quay lại, đám người hơi chật chội, tôi lại không cao, mũ thiếu chút nữa bị chen cho lệch đi, trái lại Chu Dật, thân hình cao ngất trong đám người như hạc đứng giữa bầy gà.
Sau khi đi tới ngã tư đường, cuối cùng cũng không chen chúc như vậy nữa, Chu Dật cẩn thận từng li từng tí dắt tôi đi, hai người không hề chú ý đến người ở trước mắt.
Đến lúc tới gần mới hối hận không kịp.
Sau khi đèn đỏ chuyển thành đèn xanh, tôi và Chu Dật sánh vai đi qua lối qua đường, bước chân hướng về bên trái, vừa bước một bước, thì bỗng nhiên dừng lại.
Vui cười vốn ở trên mặt tôi nhất thời cứng ngắc, xấu hổ nhìn đối phương cũng đang vô cùng kinh ngạc.
Lý Đông Lâm.
Chu Dật cũng sửng người, sau đó liền cười rộ lên, cuối cùng chào hỏi với hắn, nhưng ý cười trong đáy mắt đều không có.
Tôi nhất thời cảm thấy chân tay luống cuống, hạ khoé miệng nhìn Lý Đông Lâm. Hắn cũng cẩn thận đi qua, con mắt vẫn khoá trên mười ngón tay đan vào nhau của tôi và Chu Dật, sau đó há miệng, nhưng cái gì cũng không nói ra.
Ngược lại, nét mặt Chu Dật bình tĩnh, giọng điệu bình ổn, không ngại chút nào, cũng không rút tay cầm tay tô