Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342448
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2448 lượt.
à, đáng thương như vậy mà gọi điện thoại cho Chu Dật.
Điện thoại kêu rất nhiều tiếng, sắp cắt đứt thì mới được nhấc máy, thanh âm của Chu Dật nghe có vẻ gấp gáp.
“Đạm Đạm?”
“Dạ, anh ở bên ngoài à?”
Bên kia dừng lại “Ăn cơm ở nhà, làm sao vậy?”
Quả nhiên bên kia có hơi ầm ĩ, thậm chí còn có tiếng cười của trẻ con, tôi hít hít mũi: “Không có gì, anh đi ăn cơm đi, em chỉ muốn gọi điện đùa anh
Chu Dật khẽ cười: “Có phải nhớ anh không?”
“Đương nhiên không phải!”
“Ờ? Vậy là cái gì?”
“Em đang suy nghĩ anh giao thật là nhiều bài tập nghỉ đông! Phiền chết được!”
“Em!... Chu Đạm Đạm, ngày mai em qua đây một chuyến.”
“Anh nghĩ rằng em là thú cưng của anh sao, kêu đến liền đến.” Tôi ở bên cạnh bất mãn.
Anh cười rầu rĩ: “Được rồi được rồi, bọn họ gọi, anh cúp máy trước.”
Vào buổi tối, tôi đột nhiên tâm huyết dâng trào, chạy tới phòng bếp lấy ra ở trong tủ lạnh da và nhân thịt bánh sủi cảo mấy ngày trước, nhớ tới hình dạng Chu Dật làm vằn thắn, nổi hứng nghiên cứu cách làm bánh.
Vắt được mỗi cái lại mèo khen mèo dài đuôi một lúc, không quá lâu sau thì bao được đầy đủ sủi cảo.
Xếp lên trên bàn sứ mấy cái yếu ớt vô ích, có béo có gầy, dẹp thấp cao đủ loại kiểu dáng, bỏ đi sự thật khí phách của bậc thầy, xin hỏi có ai làm vằn thắn có thể gói được mấy kiểu dáng bên ngoài không giống người thường như vậy chứ.
Tôi liền thoả mãn gật đầu, bỏ mâm sủi cảo này vào tủ lạnh.
Sáng sớm hôm sau, tôi cực kì hứng thú thay áo quần, sau đó gói lại sủi cảo đã làm xong trong tủ lạnh cất vào cặp, sau đó lấy khăn quàng cổ dày quấn lên chạy ra ngoài.
Không ngờ bên ngoài lại nổi lên một trận gió tuyết nhỏ, từng viên từng viên nhẹ nhàng rơi xuống, xoay xoay theo gió tuyết, cực kì đẹp.
Rải trên mặt đất là một lớp tuyết mỏng lộn xộn, người đi tới giẫm lên, liền biến mất không thấy.
Đã nhiều năm thành phố A không có tuyết rơi, tôi hưng phấn vươn tay đón lấy những hạt tuyết từ trên trời rơi xuống. Trên đường cũng có đôi tình nhân nhỏ giọng kinh hô, bọn nhỏ còn cãi nhau vì tuyết rơi.
Tôi thở ra một làn khói trắng, đi lên lầu, bấm chuông cửa nhà Chu Dật
Cửa mở, Chu Dật mặc áo quần ở nhà, tóc thoạt nhìn mới gội xong, mềm mại rủ xuống. Anh vui mừng nhướng mày nhìn tôi ở ngoài cửa.
Tôi mặc áo khoác màu hồng, cười cộc lốc, đứng ở cửa cung kính lạy anh: “Thầy Chu, chúc thầy năm mới hạnh phúc, vạn sự như ý, đại cát đại lợi, hằng năm có dư!”
Anh nhíu mày, dựa vào cửa: “Ở đâu ra cái kiểu diễn kịch làm trò này chứ? Còn không mau đi vào.”
Tôi vừa nghe, ngẩng đầu trừng anh, chìa tay trái: “Nhanh cho em nha!”
Anh nghi hoặc hồi lâu: “Cho em cái gì?”
“Tiền lì xì! Em cũng chúc Tết anh rồi, còn không đưa tiền lì xì cho em!”
Anh shock nửa giây, lập tức phản ứng lại, vẻ mặt không biết làm thế nào: “Anh không có tiền lì xì!”
“Khó mà làm được, không có tiền lì xì, sẽ không có sủi cảo.” Tôi đem sủi cảo giấu ở sau lưng đưa lên, cười hì hì nói.
Mắt anh xem xét sủi cảo, ngoài cười nhưng trong không cười: “Đây là đứa trẻ nhà ai gói sủi cảo đây?”
Tôi vừa nghe, liền ngưng bực bội: “Thực sự rất khó nhìn sao?”
Anh đỡ lấy sủi cảo trong tay tôi, cân nhắc một lúc, nói chậm như rùa: “Đâu chỉ là xấu xí đó…”
“…Xấu xí anh cũng phải ăn!”
Anh vừa treo áo khoác của tôi lên vừa điều chỉnh độ ấm của điều hoà lên, lại xoa xoa tay tôi: “Lạnh không?”
“Tàm tạm, không lạnh.” Tôi nằm úp trên sô pha ngáp một cái.
Chu Dật đem sủi cảo vào phòng bếp, tôi ở trên sô pha trở mình, đột nhiên nhìn tới trên bàn trà một chồng giấy A4 dày, con dấu ở trên cùng ấn mấy chữ đậm «Kim cương Phong Dật».
Theo bản năng tôi muốn dời tấm mắt, nhưng lại nhìn thấy tên của mẹ tôi ở trên cùng của tờ giấy phía dưới.
Không hiểu sao trong lòng tôi căng thẳng, vừa định ngồi dậy, Chu Dật ở phòng bếp đi ra: “Đi rửa tay, át nữa có thể ăn.”
Tôi không yên lòng đi đến WC, trống ngực đập thình thịch liên tục.
Lúc rửa tay xong trở lại phòng khách, chồng tư liệu dày đã không thấy.
Tôi thất vọng nhìn Chu Dật từ trong phòng đi ra, bỗng nhiên hăng hái gì cũng không có, chán nản nói: “Thầy, em hơi mệt, không muốn ăn cơm.”
Anh không đồng ý: “Ăn cơm xong ngủ tiếp.”
Tôi ngẩng đầu nhìn vào mắt anh: “Anh có chuyện gì muốn nói với em?”
Ví dụ như, thân phận của anh.
Ví dụ như, tên của mẹ tôi sao lại nhìn thấy trên tư liệu của anh.
Anh kinh ngạc sửng sốt, trong mắt hiện lên một tia phức tạp, cuối cùng bình tĩnh lắc đầu: “Không có, nhanh tới ăn sủi cảo, ăn rồi ngủ.”
Tôi yên lặng cùng anh ăn xong sủi cảo, bầu không khí hơi đóng băng. Không quá hai cái, tôi liền ầm ĩ kêu mệt, lui vào phòng.
Tôi nằm ở trên giường của Chu Dật, tâm tình tự dưng nặng nề, không tự chủ được nhớ tới tôi và anh trải qua một đêm suốt đời khó có thể quên được ở trên chiếc giường này, vào đêm đó, tôi đem thứ quý giá nhất của mình cho anh, tôi không biết mẹ tôi ở trên trời có nhìn tôi bằng vẻ mặt phức tạp hay không, tôi mong muốn bà không nhìn thấy, bởi vì tôi nghĩ bà sẽ vì tôi mà rơi lệ.
Nghĩ vậy, tôi vươn người chôn đầu dưới gối, khắp