XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342307

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2307 lượt.

đầu mũi là mùi của Chu Dật, khiến lòng vừa đau vừa ấm áp, vì vậy, thế nào cũng không ngủ được.
Tất cả với tôi mà nói đều quá khó khăn, quá khó khăn.
“Không phải vừa mới nói muốn ngủ sao? Hiện tại lại ngủ không được?” Trên đỉnh đầu đột nhiên có thanh âm của anh, trầm thấp êm tai, vai tôi bỗng chốc cứng ngắc.
Tôi hít hít mũi, xoay người nhìn anh cười ấm áp, ranh ma nói: “Thầy, em đột nhiên tiếc nuối mình còn trẻ như vậy, mà anh lại đang già đi. Than thở lại than thở.”
Anh cười nhẹ nhàng, hai tay chống hai bên tôi, chúng tôi cứ như vậy lưỡng lưỡng tương vọng, thời gian tích tắc, tôi hi vọng giờ khắc này có thể sâu sắc hơn.
Anh nói: “Chu Đạm Đạm, em mới biết được thầy là ông già sao?” Anh búng vào mũi tôi: “Đáng tiếc đã muộn.”
Tôi lẳng lặng nhìn anh, đột nhiên mở miệng nói: “Thầy, em nhớ mẹ, hát cho em bài hát ru được không?”
Anh bỗng giật mình, lúc đó tôi cho rằng anh muốn cự tuyệt tôi, nhưng anh bắt đầu hát.
“Ngủ đi, ngủ đi, bảo bối thương yêu của mẹ~~”
Thanh âm trầm thấp nhẹ nhàng chậm chạp hát bên tai tôi.
Mũi tôi đau xót, trên mặt có gì đó lành lạnh chảy từ viền mắt xuống, ngăn cũng không ngăn được.
Chu Dật nhìn tôi, ánh mắt rất phức tạp.
Tôi nói: “Cảm ơn.”
Anh cúi đầu, cẩn thận hôn lên.
Tôi ngủ lúc nào không biết, nhưng giữa mơ mơ màng màng cảm giác được Chu Dật đã rời khỏi phòng ngủ.
Một mình tôi giống như một con bạch tuộc nằm sấp trên giường lớn, mơ mơ màng màng như người say rượu, đang muốn ngủ, đột nhiên một chuỗi tiếng pháo bùm bùm ở ngoài cửa sổ khiến tôi bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc.
Tôi còn buồn ngủ nên lăn lộn trên giường một lúc nữa, tiếng ồn ào đáng ghét kia vẫn không ngừng, không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ rời giường. Vừa nhắc tới ban ngày người ta đi bắn pháo phân vừa mặc áo khoác vào.
Tôi đang muốn mở cửa phòng ra phòng khách uống nước thì đột nhiên nghe được tiếng nói chuyện nhỏ ở bên ngoài truyền đến.
Có lẽ là bạn của Chu Dật, tôi cúi đầu nhìn quần áo nhiều nếp nhăn cùng đầu tóc xoã tung của mình một chút, nén xuống thúc đẩy muốn uống nước, để tránh mất mặt.
Tôi lại nằm trên giường lần nữa, nằm dài nhìn trần nhà, tiếng đối thoại ở bên ngoài chợt lớn hơn vài lần.
“Giám đốc Chu, không biết văn kiện cấp dưới của tôi chuyển cho ngài, ngài đã xem qua chưa?”
Thanh âm của Chu Dật ng lạnh lùng không ngờ: “Ừ, tư liệu làm được không tệ, nhưng có một vấn đề.”
Một thanh âm thân thiện khác vang lên: “Xin giám đốc Chu chỉ bảo.”
Tôi chậm rãi ngồi xuống, hai mắt nhìn chằm chằm cửa phòng ngủ, một dự cảm không rõ ràng nảy sinh rồi sinh sôi trong lòng tôi.
Tôi đi chân không, tay chân nhẹ nhàng đè xuống nắm cửa, hở ra một khe nhỏ, vừa vặn hướng về hai người trong phòng khách.
Chu Dật ngồi ở giữa chiếc ghế dài, tay phải đặt ở trên, đăm chiêu nhìn người ngồi trên chiếc sô pha nhỏ bên cạnh, bên mép vẽ nên một nét cười như ẩn như hiện, hình như đang châm chọc?
Tôi không thể không chuyển ánh mắt qua trên người ngồi trên ghế sô pha nhỏ, hắn đưa lưng về phía tôi, ngồi ngay ngắn, lưng thẳng, thoạt nhìn hơi căng thẳng, mà thân hình phát tướng mập mạp lại nhìn rất quen mắt.
Chu Dật hơi gật đầu, mắt phượng hơi mỏng toả ra một vẻ uy nghiêm doạ người, giọng điệu bình thường nói với đối phương: “Vậy chuyện của Trần Nghiên, hình như…”
Người mập phía đối diện khẽ run lên, tôi đứng ở sau cửa, một luồng hơi lạnh lẽo từ bàn chân lẻn đến đỉnh đầu, chết lặng nhìn Chu Dật.
Bên tai vang lên âm thanh khúm núm của gã mập: “Giám đốc Chu, sự kiện đích thật là chuyện ngoài ý muốn, cá tính của Trần Nghiên quá mạnh mẽ, không nói đến điều này hại người hại mình, còn thiếu chút nữa làm hỏng việc buôn bán của tiệm. Nhưng gần đây lại có người không hiểu chuyện đem việc cô ấy tự sát đổ tội lên đầu tôi, chao ôi, tôi không còn lời nào để nói, vừa may cây ngay không sợ chết đứng, ngài cũng biết đạo lí này.”
Chu Dật lạnh lùng ném cho hắn một cái liếc mắt: “Vì sao văn kiện vụ án năm đó của cô ấy không đưa qua đây cho tôi.”
Giọng điệu của người mập càng nôn nóng hơn: “Việc này… Văn kiện vụ án này chắc chắn Giám đốc Chu ngài đã xem qua, không có con dấu của ngài, cấp dưới chúng tôi sẽ không xử lí, Trần Nghiên lén đổi kim cương thật giả, việc này ngay cả Chủ tịch cũng biết.”
Thấy Chu Dật im lặng, người mập lại nói thêm: “Lần này có người lật lại vụ án này, rõ ràng có ý đồ gây rối, tôi… Khụ, tôi cũng sắp lên chức, chuyện này đối với tôi quả thực là bất lợi. Nhưng Giám đốc Chu ngài phải tin tưởng bản thân tôi sẽ không làm chuyện bức chết đồng nghiệp mất hết tính người này, hơn nữa Trần Nghiên bản thân cô ấy có chứng trầm cảm, cũng khó tránh… haizz…”
Tôi siết chặt nắm tay, gắt gao cắn môi, nhìn chằm chằm tên Viên Trạch Khải lương tâm chó má này.
Lại bịa ra lời nói dối mẹ mắc chứng trầm cảm như thế!
Hiện tại, tôi thật muốn lập tức lập tức trong nháy mắt lao ra chọc thủng cổ họng hắn.
Chu Dật trầm mặc trong chốc lát, giọng điệu cũng không hùng hổ doạ người như vừa rồi, trái lại thờ ơ hỏi: “Chứng trầm cảm?”
“Không thể như vậy sao?”
Chu