Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342294
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2294 lượt.
br>Hiệu trưởng Phó nhìn vẻ mắt ngấn lệ của tôi hồi lâu, sau đó quay về trước bàn làm việc của mình, giơ tay lên, mu bàn tay hướng ra phía ngoài, khua khua với hai chúng tôi: “Đi ra ngoài đi.”
Tôi không hiểu hiệu trưởng Phó rốt cuộc là có ý gì, Chu Dật xoay người lắc đầu với tôi bảo tôi đừng hỏi.
Lúc tôi đi tới cửa, hiệu trưởng ở phía sau đột nhiên gọi tôi lại, nhẹ nhàng mà nói câu: “Nhớ cảm ơn thầy Chu của em.”
Tôi ngơ ngác nhìn ông, nước mắt lại rơi xuống miệng.
Chu Dật đưa tôi ra cửa, đi cùng tôi một lúc, nhợt nhạt thở dài, xoay mặt qua tôi, bất đắc dĩ cười: “Cô gái bé bỏng, khóc cái gì chứ?”
Tôi nhìn khuôn mặt gầy gò của Chu Dật, càng khóc càng dâng trào. Chu Dật không thể làm gì khác hơn là ôm lấy tôi: “Cô gái ngốc, đừng khóc.”
Anh lấy khăn tay từ trong túi áo ra lau khô nước mắt trên mặt tôi, nói: “Nhớ kĩ trước đây anh đã nói gì với em không? Anh mong muốn em trở thành một cô gái độc lập tự chủ tự tôn tự ái, anh biết tiếp theo em sẽ phải đối mặt và chịu đựng nhiều áp lực, nhưng những điều này anh không thể giúp em gánh chịu, đây là cuộc đời của em, biết không?”
Tôi nức nở gật đầu: “Dạ biết.”
Chu Dật ngồi xổm xuống, thoả mãn nhéo mặt tôi: “Đây mới là Chu Đạm Đạm, một tháng sau anh chờ tin tốt của em.”
Một tháng sau, đó là kỳ thi vào trường đại học.
Ngày đó, sau khi chia tay ở phía dưới phòng làm việc của hiệu trưởng, tôi cũng sẽ không gặp được Chu Dật nữa.
Giáo viên Ngữ Văn đổi thành một người phụ nữ họ Chu hơn bốn mươi tuổi, lúc điểm danh, liếc mắt nhìn tôi đầy ý nghĩa. Bà ấy giảng bài kì thực không kém Chu Dật, đại đa số việc ôn tập môn Ngữ Văn là dựa vào kỹ năng, đến nay tôi đã không có bất kì nhầm lẫn gì nữa.
Chu Dật từ chức, quả thực làm cho chuyện này yên ổn không ít, ảnh chụp trên bảng thông báo cũng sớm bị huỷ đi. Gần sát ngày thi vào trường đại học, tất cả mọi người đều khôn ngoan tập trung vào quyển mô phỏng đề thi, để ý tới chuyện của tôi và Chu Dật cũng không giải quyết được gì.
Chỉ là thỉnh thoảng đi trong trường, vẫn sẽ chú ý tới ánh mắt quan sát không hề che giấu và những lời nói thầm của những người bên cạnh.
Dần dần, tôi cũng tập thành thói quen, vào tai trái ra tai phải, an ủi chính mình gạt đi những tốt xấu lúc trước ở trường cũ cũng như những lí lẽ giả mạo.
Uy vũ của chị Chu, đậu hũ của anh Mễ…
Vào thứ sáu, lúc tan học đột nhiên gặp ở trên đường người đã lâu không thấy Lâm Phù. Hắn đảo hình dạng cụ già của mình, cười hì hì chạy tới bắt chuyện.
Nói chuyện tào lao cả buổi, thằng nhãi này mới gian xảo hề hề hỏi tôi: “Xem «Tuần san tám cô chị» kỳ này chưa?”
«Tuần san tám cô chị» là một quyển tạp chí buôn chuyện, nội dung cơ bản là nhìn sách tranh nói, sức tưởng tượng của biên tập quá mức phong phú.
“Tớ làm sao có thể xem cái kia, đề thi đều làm không xong.”
Lâm Phù lên tiếng tranh cãi, cười thần bí: “Thầy Chu của cậu lên tạp chí đấy!”
“Hả?!” Tôi giật mình nhìn Lâm Phù “Thật hay giả? Trên đó nói gì?”
Lâm Phù nhún vai: “Không nói gì, ý sơ lược là ông chủ trẻ của tập đoàn Hác Phong đột nhiên ra sức chỉnh đốn nhân viên của Kim cương Phong Dật. Trang báo rất nhỏ, không nhìn kĩ căn bản là không phát hiện ra.”
Tôi sửng sốt: “Chỉ như vậy à?”
Lâm Phù gật đầu: “Không phải vậy thì còn có thể thế nào?”
“…”
“Được rồi được rồi. Nói cho cậu sự thật đây. Kỳ thực có người nói tạp chí này nhận được thư nặc danh, bên trong không chỉ có ảnh chụp của cậu và Chu Dật, còn đem quan hệ của hai người công kh chính là tin tức tình cảm chấn động quá mức đấy, «Tuần san tám cô chị» chuẩn bị dùng tin tức độc nhất vô nhị cho kì này. Kết quả có lẽ là để lộ tin tức, bị nhà họ Chu phát hiện, động chạm đến quan hệ liền xử đẹp chuyện này. Tạp chí này tự biết không thể trêu vào nhà họ Chu, liền đem tất cả ảnh chụp giao ra hết.”
Tôi âm thầm líu lưỡi, thì ra về phương diện này còn có nhiều mối quan hệ rắc rối phức tạp như vậy.
Lâm Phù cảm thán ở bên cạnh: “Chuyện tám này nếu bị tung ra ngoài, đừng nói Kim cương Phong Dật, ngay cả giá cổ phiếu của tập đoàn Hác Phong cũng sẽ rớt thảm hại.”
“Có nói quá không?”
“Tớ cũng không hiểu nhiều, những cái này đều là nghe chị tớ nói.” Lâm Phù cau lông mày, “Cũng không biết người nào gửi, mẹ nó, quá ác độc đi.”
Sau khi từ biệt Lâm Phù ở cổng trường, tôi quấn lại áo quần, đi một mình ở trên đường.
Cách đó không xa có một đứa bé chê nóng, lầm bầm cởi áo khoác ném cho người phụ nữ trung niên.
Tháng đầu tiên của mùa hạ lại tới, bầu không khí chứa đựng sức nóng nhè nhẹ, nhưng khi gần tối một cơn gió nhẹ lướt qua, lại cảm thấy hơi lạnh, thấm thoắt cũng đã qua nửa năm.
Tôi vén tóc, muốn buộc nó lên, mới nhấc tay, liền thấy người ở trước mặt.
Cách xa tôi khoảng vài mét, giữa trời chiều ảm đạm lại hết sức đẹp trai.
Tay anh cầm thuốc, giữa hai ngón tay có một lửa nhỏ đang cháy, trong miệng phun ra một vòng khói nhỏ. Vòng khói sương mù tản dần ra giữa không trung, Chu Dật đứng trong vòng khói mông lung đó, cái gì cũng không thấy rõ.
Cặp mắt đen có thể đẹp như ngôi sao vào đêm nay lại trở nên