Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thê Hiền Phu Quý

Thê Hiền Phu Quý

Tác giả: PUM

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341398

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1398 lượt.

Của Chử Vân Sơn
Ban đêm, Chử Vân Sơn trở về, Sơn Tảo vội vàng ra đón, con mồi trong gùi đã bán hết, bên trong chỉ có một túi đồ, chắc là Chử Vân Sơn mới mua về.
Sơn Tảo đưa nước, Chử Vân Sơn uống từng ngụm, Sơn Tảo chờ hắn uống xong mới cười đi xuống bếp bưng cơm lên, “Chúng ta ăn cơm thôi.”
Chử Vân Sơn nhìn sắc trời, “Nàng còn chưa ăn à?” lúc này nàng nên ăn cơm rồi mới đúng, đói bụng cũng chưa ăn là vì chờ hắn sao?
Sơn Tảo bưng đồ ăn lên, “Chúng ta cùng nhau ăn.”
Sơn Tảo không thể tưởng tượng nổi, che miệng nhìn những thứ trước mắt, không thể nào giữ được mà nức nở thành tiếng, Chử Vân Sơn xuống núi chắc chắc là để mua những thứ đồ này rồi!
Nàng vốn nghĩ rằng đời này của nàng sẽ không mặc giá ý cũng khăn phủ lên khăn cưới, cũng sẽ không có đốt được nến long phượng, lại càng không có thiếp canh cưới hỏi! Nhưng Chử Vân Sơn đã cho nàng tất cả những thứ mà nàng vốn cho rằng sẽ không có, Chử Vân Sơn đều cho nàng tất cả!
Sơn Tảo ôm khăn cưới vui mừng mà khóc thành tiếng, “Cám ơn huynh…” tận đáy lòng nàng muốn cảm tạ Chử Vân Sơn.
Chử Vân Sơn chau mày, giả bộ có chút tức giận, “Nàng là nương tử của ta, cần gì phải nói cám ơn với ta chứ!”
Sơn Tảo gật đầu liên tục, chỉ ôm chiếc khăn cưới khóc ô ô, nói gì cũng không thành lời được.
Chử Vân Sơn có chút chần chờ, “Nàng khóc cái gì? Không thích sao?”
“ Thích! Thích! Muội thích vô cùng!” Sơn Tảo gật đầu không ngừng, nàng không chỉ thích mà còn là vui sướng tới cực điểm.
Chử Vân Sơn khẽ mỉm cười, “một lát đốt nến lên, chúng ta cùng viết thiếp canh, lại bái thiên địa, chờ ta xốc khăn voan, nàng chính là nương tử ta cưới hỏi đoàng hoàng rồi, như vậy trong lòng sẽ cảm thấy chân thực!” hắn vừa nói xong, đã cầm nến đặt lên bàn, muốn tìm hộp diêm tới đốt, Sơn Tảo vội vàng ngăn hắn lại.
“Hôm nay còn không được!”
Chử Vân Sơn sửng sốt, “Tại sao?” hắn nhìn quanh mọi thứ, “Có phải là thiếu cái gì hay không? Ta đã hỏi ông chủ cửa hàng, hắn nói chỉ cần những thứ này là đủ mà.”
Sơn Tảo lau nước mắt, chỉ vài thước vải đỏ nói, “xiêm y của muội còn chưa làm xong đâu.”
Chử Vân Sơn cau mày, “Về sau lại mặc không được sao?”
“Không được, giá y sao có thể mặc sau chứ ? Hôm nay không được, chờ muội làm xong xiêm y thì sẽ bái thiên địa.” Sơn Tảo rất kiên định, cả đời chỉ mặc giá y một lần, nếu không cũng coi như không có, nàng nhất định phải mặc giá y để xuất giá.
Vậy động phòng thì phải làm thế nào ? Chử Vân Sơn cau mày, vẫn suy nghĩ mãi vấn đề này, nhìn dáng vẻ này của Sơn Tảo, đoán chừng không bái thiên địa thì sẽ không đồng ý cùng hắn động phòng.
“Vịt quay này nếu không ăn sẽ hư.”
Chử Vân Sơn vẫn muốn tìm cớ để kiên trì tối nay muốn đốt nến để hoàn thành cho xong chuyện.
Sơn Tảo rất kiên định, “Ăn không hết thì cất vào hầm trữ nha, không có sao.”
Ai! Chử Vân Sơn coi như là bỏ qua, nhưng nhìn thấy dáng vẻ cao hứng của Sơn Tảo, đợi thì đợi vậy, dù sao cũng chỉ là hơn kém một hai ngày.
Sơn Tảo say mê cuồng nhiệt mang những thứ này cất vào ngăn kéo, lúc này mới rạo rực ngồi xuống ghế bên cạnh bàn. Chử Vân Sơn cầm đũa, gắp một miếng thức ăn nhét vào trong miệng, lại bẻ một chiếc chân vịt quay đưa vào trong chén của Sơn Tảo, Sơn Tảo cười híp mắt nhận lấy.
Chử Vân Sơn vừa ăn vừa nói tình hình hôm nay vào thành thấy được.
“Quan viên ở trấn giống như đã đổi rồi, cũng không còn giới nghiêm, hôm nay ta nhìn thấy hoàng bảng rồi.”
Sơn Tảo cắn đùi vịt, hỏi, “hoàng bảng là cái gì?”
“Chính là nơi hoàng đế đem những lời muốn nói viết lên trên, sau đó chiêu cáo thiên hạ.” Chử Vân Sơn từng ngụm từng ngụm lùa cơm.
“Vậy hắn nói gì hả?” Sơn Tảo vừa ăn cơm vừa tò mò hỏi.
“ Hắn nói, đã đánh thắng vị Tây hoàng kia, về sau đã ổn định, mọi người có thể có cuộc sống yên ổn. Người chạy nạn cũng có thể về nhà, triều đình sẽ an bài.” Chử Vân Sơn nhớ lại nội dung trên hoàng bảng, sau đó giải thích cho Sơn Tảo nghe.
Sơn Tảo gật đầu một cái, tán đồng nói, “Nếu vị Đông hoàng này thắng, những người đáng thương kia cũng nên về nhà thôi.”
Chử Vân Sơn cười khẽ, “Hiện tại không phân biệt Tây hoàng hay Đông hoàng rồi, chỉ có một hoàng đế thôi, nàng không phải muốn về nhà sao?”
Sơn Tảo trầm mặc một chốc lát liền lắc đầu nói, “Không thể trở về rồi, ở lại nơi này.”
Chử Vân Sơn gắp cho nàng một gắp thức ăn, “Dù sao nàng cũng là nương tử của ta, muốn đi cũng không thể đi đâu!”
Sơn Tảo mỉm cười liếc Chử Vân Sơn một cái, “Nhanh ăn cơm đi.”
Đêm đó, đến lúc đi ngủ quả nhiên Sơn Tảo cách Chử Vân Sơn một khoảng xa, còn nói rất hùng hồn, “hai ta còn chưa thành thân đâu, muội là muội sợ huynh ngủ dưới đất sẽ bị đau nên mới để cho huynh lên giường, huynh đừng có sờ loạn muội.”
Mặt Chử Vân Sơn đen lại nhìn nàng một hồi lâu, không nói hai lời trực tiếp đem nàng kéo qua ôm thật chặt, nhắm mắt lại, mặc kệ Sơn Tảo giãy giụa như thế nào đều không thả, đều phải ngủ mấy đêm rồi, cùng lắm thì không đụng nàng là được, chẳng lẽ ngay cả ôm cũng không thể hay sao chứ?
Sơn Tảo cũng chỉ từ chối tượng trưng mấy cái, sức lực Chử Vân Sơn cũng k