Tác giả: PUM
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341436
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1436 lượt.
, đã không còn là người cùng một thế giới rồi, ta cũng không còn là…Ta biết hắn sống tốt là được rồi.”
…
“Nhị gia thật nói như vậy?” Chử Vân Phi ngồi bên nhà, nghe Chử Đạt nói lại sau khi nghe lén, “Ta đã biết, ngươi đi xuống đi.”
Chử Đạt xuôi tay cúi đầu cung kính đi ra ngoài, trước khi ra khỏi cửa khóe mắt hắn lướt qua đôi bàn tay không tự chủ mà nắm chặt của Chử Vân Phi. Chử Đạt giật mình, lần này Nhị gia sợ rằng không đến kinh thành là không được rồi.
Không đợi Chử Vân Sơn đuổi người, Chử Vân Phi đã tự mình tới cáo từ, trong lòng Chử Vân Sơn lại có chút không nỡ, mangt heo Sơn Tảo đưa bọn hắn đến cửa thôn. Chử Vân Phi cười như không cười nhìn phu thê hai người, “Nhị đệ, đại ca vẫn muốn để đệ trở lại kinh thành, mang theo đệ muội cùng đi luôn, ta đã tính toán cho đệ rất tốt, tất cả đều là cuộc sống, huynh đệ chúng ta ở chúng một chỗ, ta có thể chăm sóc đệ, cũng có thể thường gặp được nhau, không phải rất tốt sao?” Chử Vân Sơn có chút do dự, liếc mắt nhìn Sơn Tảo, chậm rãi lắc đầu, “để sau rồi nói.”
Chử Vân Phi than thở, “Thật không biết nên nói Trung bá đem đệ dạy quá tốt hay là dyaj bậy…thôi, còn nhiều thời gian, bọn đệ bảo trọng.”
Sau khi Sơn Tảo phát hiện quan hệ của Chử Vân Sơn và Chử Vân Phi, Chử Vân Sơn cũng không có giấu nàng nữa, trực tiếp mang theo Sơn Tảo đi gặp Chử Vân Phi, Chử Vân Phi thay đổi thái độ trước kia, đối đãi với Sơn Tảo rất là thân thiết, Chử Vân Sơn nhìn thấy cũng không nói nhiều lời.
Tiễn chủ tớ Chử Vân Phi đi, Sơn Tảo cười với Chử Vân Sơn, “Đại ca là một người rất tốt.”
Chử Vân Sơn không biết đang suy nghĩ gì, hồi lâu mới gật đầu, “Huynh ấy là người đối với ta rất tốt.”
Một tháng sau, thánh chỉ đến, lệnh anh hùng bắt hung phạm Chử Vân Sơn vào kinh gặp vua. Người hộ tống thánh chí là Chử Lương, lúc hắn cung kính bái kiến Chử Vân Sơn, trong lòng Chử Vân Sơn ngũ vị tạp trần.
Cả thôn Bạch Vân oanh động, tính cả trấn Bạch Vân, mấy chục năm cũng không có ai thấy được người Hoàng Đế, chớ nói là đại quan ở kinh thành đến nghênh đón.
Nhưng tuyên đọc thánh chí là nội thi cùng với Chử Lương đợi oqr Chử gia, mọi người dù rất tò mò cũng không dám dáo dác đi xem, chỉ dám đứng từ xa ngắm nhìn.
Trong nhà.
Chử Vân Sơn nắm thánh chỉ, trong mắt thoáng qua một chút hung ác, hắn có tư cách gì để vào kinh diện thánh, còn không phải là đại ca ở sau lưng ngầm ra tay sao, nhìn mọi chuyện bây giờ, đại ca nhất định muốn hắn đến kinh thành, nhất định là có nguyên nhân. Hắn đã cách xa kinh thành nhiều năm như vậy, lần này trở về chỉ có thể thật cẩn thận mới sẽ không đưa tới tai họa.
Ba ngày sau, Chử Vân Sơn mang theo Sơn Tảo rời thôn Bạch Vân, ngồi lên xe ngựa tiến về kinh thành.
Sơn Tảo không phải lần đầu tiên ra ngoài, trước kia khi lưu lạc nàng cũng đi qua không ít thành trấn, nhưng khi đó còn bận rộn kiếm miếng ăn, còn phải chú ý an toàn, làm sao so được như hiện tại thoải mái ngồi trong xe ngựa, nhàn nhãn thưởng thức phong cảnh thích ý bên ngoài đây?
Chỉ duy nhất một điểm không tốt chính là mặt Chử Vân Sơn vẫn luôn đen lại, hỏi hắn cũng không nói, tức giận hỏi lại hắn nói mình bị người khi dễ, Sơn Tảo nhìn hắn nháo như đứa trẻ chỉ cảm thấy buồn cười, mặc dù không hiểu vì sao hắn vào kinh diện thánh lại không cao hứng, nhưng nàng vẫn hết sức vui đùa chọc ghẹo Chử Vân Sơn.
Rất nhanh Sơn Tảo đã không còn cảm xúc chọc ghẹo Chử Vân Sơn nữa rồi, xe ngựa đổi qua thuyền, không biết bởi vì mang thai hay là say tàu, nàng ói đến xoay trời, mỗi ngày đều uể oải không có tinh thần, khiến Chử Vân Sơn lo lắng đến xoay vòng.
Theo thuyền có đại phu và tỳ nữ do Chử Vân Phi phái tới, trong đó có một tỳ nữ thân cận chuẩn bị cho Sơn Tảo, tên là Hạ Thảo, dáng dấp rất là xinh đẹp, vóc người cân xứng, ở trong mắt Sơn Tảo, Hạ Thảo chính là một cô nương có dáng vẻ thật tốt.
Hạ Thảo rất tận tâm, mõi ngày đều thân cận hầu hạ, Sơn Tảo mang thai lại say tàu, mỗi ngày ăn gì đều ói hết, lại không thể không ăn, có lúc vừa ăn thân thể đã lộn ói ra rồi, Hạ Thảo mày cũng không nhăn một chút, phục vụ nàng đâu ra đấy.
Điều này khiến cho Sơn Tảo cảm thấy tràn
Đầy áy náy với Hạ Thảo, Hạ Thảo cũng là một người rất biết vâng lời, làm cho Sơn Tảo đặc biệt ngượng ngùng.
Chử Vân Sơn đối với Hạ Thảo lại không có cảm giác tốt, chính xác mà nói, hắn đối với nữ nhân bên ngoài trừ Sơn Tảo đều không có cảm tình gì, lúc nhỏ hắn chính là cuộc sống quý tộc, thụ hưởng những dạy dỗ nghiêm khắc của một quý công tử, sau bảy tuổi mới rời kinh thành, đến thôn Bạch Vân, hai năm đầu khi mới tới thôn Bạch Vân, hắn không thể thích ứng, về sau lại càng ngày càng quen, nhưng phong thái trong xương, cho dù như thẻ nào cũng không thể phai mờ. lúc này, cởi xuống y phục vải thô, thay lên cẩm y hoa phục, đi đứng đều là phong thái lỗi lạc ít thấy, trên người lại có một loại khí chất gần gũi bình dị, lại khiến cho Chử Vân Sơn thêm mấy phần phong thái.
Thời gian trên thuyên Sơn Tảo đều ngủ mê man mà trôi qua, đổi lại xe ngựa, nhìn thấy dáng vẻ này của Chử Vân Sơn, trong lòng cũng có chút ê ẩm chát chát khôn