Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thê Hiền Phu Quý

Thê Hiền Phu Quý

Tác giả: PUM

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341438

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1438 lượt.

ày, đây là những việc của bọn tôi tớ, người làm. Còn có căn phòng này, phòng ở của tôi tớ trong phủ hắn còn tốt hơn, còn có đệ muội kia …
Chử Vân Phi khinh thường, một thôn phụ ngu ngốc mà thôi, sao có thể xứng với đệ đệ của hắn. nhưng mà không sao, rất nhanh, hắn sẽ mang theo Chử Vân Sơn trở lại kinh thành, lúc đó hắn sẽ hết sức bồi thường cho Chử Vân Sơn.
Luôn là đại ca của mình, thật ra thì trong lòng Chử Vân Sơn vẫn rất nhớ, nhưng vì hôm qua bị thân ca ca của mình tính toán nên trong lòng rất không thoải mái, nhưng một chút thoải mái này so với thân nhân tưởng chừng sẽ vĩnh viễn không có được thì thật sự không đáng giá để nhắc tới.
Lúc làm điểm tâm, Chử Vân Sơn đặc biệt cũng làm cho ba chủ tớ Chử Vân Phi, Chử Lương với Chử Đạt ăn mà nơm nớp lo sợ, bọn họ là gia thần của Chử gia, ăn cơm do chủ tử làm trong lòng luôn luôn khó an. Trong lòng Chử Vân Phi càng thêm ảm đạm, hắn chịu khổ sở với Chử Vân Sơn nhiều hơn. Nhưng lúc này hắn đã nở mặt nở mày thì Chử Vân Sơn cũng không thấy được nổi danh.
Sơn Tảo chưa tỉnh, Chử Lương và Chử Đạt rất biết điều đến trong sân ăn cơm, phòng bên cạnh cũng chỉ có hai huynh đệ Chử Vân Sơn và Chử Vân Phi.
“Cùng huynh trở lại kinh thành thôi.” Chử Vân Phi đi thẳng vào vấn đề.
Chử Vân Sơn trầm mặc, “Năm đó, ta coi như may mắn mới có thể chạy trốn, phụ thân có di ngôn, nếu ta còn sống, phải duy trì huyết mạch của Chử gia, việc này một khắc ta cũng chưa từng quên. Nơi kinh thành đó, ta không muốn trở về nữa.”
“Ở kinh thành cũng có thể duy trì huyết mạch của Chử gia, nhị đệ, ta đã tìm đệ rất lâu, tìm đệ rất nhiều năm, nếu không phải bởi vì giết tên cẩu hoàng đế kia, ta sớm đã đi khắp thiên hạ để tìm đệ rồi.” Chử Vân Phi nhắc tới tên hoàng đế bị hắn đánh bại và chính tay giết chết, hận đến nghiến răng.
Chử Vân Sơn nhìn hắn chăm chú, “Đại ca, huynh thay đổi rồi, ta nhớ khi còn bé huynh rất thông minh, nhưng lại rất rộng lượng, huynh bây giờ quá sâu, lệ khí quá nặng.”
Chử Vân Phi cúi đầu xuống, hồi lâu mới cười khổ, “Đệ nghĩ rằng ta làm sao để sống sót? Nhị đệ, trên dưới Chử gia hơn 200 nhân khẩu, nếu không phải có phụ thân có nhi tử sinh bên ngoài để tráo đổi, đệ cũng không thể sống được, đó là tru diệt,. ta được tử sĩ Chử gia cứu đi, chạy trốn đến địa bàn của Tấn vương, không biết đệ còn nhớ Tấn vương hay không, đệ thật cho rằng hắn là người đần độn ngây ngô sao? Nhị đệ, là ta thay đổi như vậy ta làm sao có thể trợ giúp hắn thành nghiệp lớn, làm sao có thể có cảnh tượng hôm nay?” , “Không nói những thứ này, Trung bá dạy đệ vô cùng tốt, đệ theo ta hồi kinh đi, hoàng thượng đã đáp ứng ta sẽ sửa lại oan án của phụ thân chúng ta. Ngày sau hai huynh đệ chúng ta tương trợ lẫn nhân, với tài ba của đệ, phong hầu bái tướng, chỉ là vấn đề thời gian.”
Chử Vân Sơn không nói tiếp.
Hồi lâu, Chử Vân Sơn mới nói: “Nàng có thai rồi, hơn nữa nàng không thích hợp với cuộc sống của kinh thành, như bây giờ cũng rất tốt.”
Chử Vân Phi tức giận, “Chỉ là một thôn phụ thôi, chờ trở vè kinh thành, tự có một đống danh môn khuê tú chờ đệ chọn, đệ cũng đừng có quên thân phận của mình, trước kia đệ là Nhị công tử Trấn Quốc Công, hiện tại chính là đệ đệ của Ninh Hầu, nữ nhân như vậy đệ có cái gì phải luyến tiếc? Làm một thiếp thất cũng là đã cất nhắc cho nàng, đệ …”
Chử Vân Sơn lạnh lừng cắt đứt lời hắn, “Ta vẫn nhớ thân phận của ta, ta chính là một thợ săn của núi Bạch Vân, nàng ấy là thê tử của ta, trước kia là vậy, bây giờ cũng vậy, sau này cũng sẽ như vậy, trong bụng nàng bây giờ là ruột thịt của ta, nếu như ngươi không muốn thừa nhận nàng, vậy cũng đừng thừa nhận ta.”






Chử Vân Phi giận tím mặt, một chưởng vỗ bể cái bàn đơn sơ trước mặt, “Vì một thôn phụ, ngươi đang uy hiếp ta?”
Chử Vân Sơn không nhượng bước, “Nàng không phải là thôn phụ bình thường, nàng là thê tử của ta.”
Không khí nhất thời ngưng tụ, hai người ai cũng hờn dỗi, không ai muốn mở miệng cầu hòa.
Không biết qua bao lâu, ngoài cửa truyền đến âm thanh có chút khẩn trương của Chử Lương, “Hầu Gia, Nhị gia, hai…À, phu nhân tỉnh.”
Chử Vân Sơn đứng lên, trực tiếp đi ra khỏi phòng, nhìn về phía Chử Lương đnag cung kính bỏ lại một câu, “Một lượng bạc.”
“Cũng không biết đại ca có ăn quen hương vị thức ăn nhà chúng ta không…” giọng nói mêm fmaij vang lên, mang theo một chút thấp thỏm.
Chử Vân Sơn đnag suy nghĩ chuyện khác trong lòng, thuận miệng đáp, “Hắn thích hay không, hả?” hắn chợt phản ứng kipk, đem Sơn Tảo từ trong người kéo ra, lại nhìn thấy ánh mắt đnag mỉm cười của Sơn Tảo.
“Nàng biết?” trong lòng Chử Vân Sơn có chút tư vị là lạ.
Sơn Tảo cười híp mắt, đôi mắt cũng cong như vành trăng, “dáng vẻ của hai người rất giống, rất dễ dàng nhìn ra được.”
“Có thật không?” Chử Vân Sơn không tự chủ sờ sờ mặt mình, “Vậy ta đpẹ mắt hay hắn nhìn đẹp hơn?”
Sơn Tảo đến gần hôn lên gương mặt hắn, “Trong lòng thiếp, bản thân chàng là đẹp nhất.”
Chử Vân Sơn vui vẻ, nghĩ một chút lại cảm thấy phiền não, “Ta để cho bọn họ đi thôi


Pair of Vintage Old School Fru