Tác giả: PUM
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341441
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1441 lượt.
ật là khổ!”
Sơn Tảo tin là thật, có chút áy náy, “Chúng ta liên lụy người ta.”
Chử Vân Sơn sờ sờ đầu nàng, dắt tay nàng xoay người, “Nếu như không có việc gì nữa, các người có thể đi rồi.”
Chử Vân Phi cười khổ, tại sao tính khí của đệ đệ hắn lại vẫn giống như khi còn bé như vậy chứ, không phải là bởi vì những hành động của hắn mà phát tính khí lớn như vậy chứ?
“Chúng ta ở kinh thành đến, ngày nay cũng đã muộn, có thể ở lại nhà ngươi tá túc một đêm không?” Chử Vân Phi cũng không dám chọc giận Chử Vân Sơn, đành phải theo như lời của Chử Vân Sơn làm “người đi qua đường”.
“Hàn xá đơn sơ, không thể chiêu đãi được mấy vị khách quý, xin mời.” Chử Vân Sơn không chút lưu tình.
Chử Vân Phi biết mình đã đem Chử Vân Sơn hoàn toàn bộc phát tính khí rồi, nhưng là hắn có lỗi trước, đành phải lui bước mà kỳ kèo, “Tại hạ là vì tìm kiếm đệ đệ duy nhất, nếu như phụ mẫu trên trời có linh thiêng, cũng sẽ hi vọng huynh đệ chúng ta tìm được nhau, mà không phải vì nhất thời tức giận mà tổn thương tình cảm huynh đệ, dù sao thiên hạ tuy rộng lớn cũng chỉ còn lại hai huynh đệ chúng ta mà thôi. Nhưng mà hiện tại không thể lên đường, trước không thôn xóm, sau không nhà trọ, xin chủ nhà giúp đỡ.”
Chử Vân Phi nói hết sức chân tình thiết ý, đề cập tới phụ mẫu của mình trong lòng cũng có chút dao động, hồi lâu mới chậm chạp nói, “Tùy các ngươi đi, đừng quấy rầy chúng ta.”
Nói xong, Chử Vân Sơn dắt tay Sơn Tảo, thẳng tắp quay về phòng mình, bùm một tiếng đóng cửa lại, để lại ba chủ tớ Chử Vân Phi mắt to trừng mắt nhỏ.
“Hầu gia, Nhi gia ngài ấy…”đại hán vuốt ngực còn rất đau, một cước kia của Chử Vân Sơn cũng không nhẹ. Hắn thật sự không hiểu nổi, huynh đệ vài chục năm không gặp, vừa thấy không thân cận thì thôi, tại sao lại giống như kẻ thù như vậy chứ?
Chử Vân Phi, cũng chính là Ninh Hầu, tùy ý phất tay một cái, nhẹ giọng nói, “tính khí này của hắn giống như đúc khi còn bé, rất keo kiệt lại hay mang thù, là ta tính toán hắn trước, cũng không trách hắn tức giận, Chử Đạt, đem viện thu dọn cho ổn thỏa, tối này đối phó tạm thời vậy.”
Sơn Tảo thận trọng nhìn một bên mặt tối đen của Chử Vân Sơn, đến khi Chử Vân Sơn lăn lộn trên giường được một nén nhang, Sơn Tảo cuối cùng không thể nhịn được nữa.
“chàng là đang ão não cái gì đây?”
Chử Vân Sơn khẽ hừ , “Bị người khi dễ.”
“Ai có thể khi dễ được chàng?” Sơn Tảo không biết nên khóc hay cười.
“Ta…thôi.” Chử Vân Sơn suy nghĩ một chút, lại nhắm mắt không nói chuyện, cho dù Sơn Tảo hỏi thế nào cũng không mở miệng, Sơn Tảo suy nghĩ một chút mấy người hôm nay, nhất là người nói chuyện đó, thấy sao cũng rất giống Chử Vân Sơn. Hơn nữa người thư sinh kia, là quỳ trước mắt Chử Vân Sơn…trong lòng nàng vừa động, lại cảm thấy có vài lời nàng không thể nói ra, suy nghĩ xong lại càng rối, cuối cùng quyết định tất cả đều nghe theo Chử Vân Sơn.
Chui vào trong ngực Chử Vân Sơn, ôm hắn thật chặt, Sơn Tảo đến gần hôn một cái lên đôi môi đang mím chặt của Chử Vân Sơn, thân thể co lại ngoan ngoãn ngủ.
Trong đầu Chử Vân Sơn loạn tao tao, năm đó trong nhà gặp chuyện không may, hắn nghĩ rằng tất cả mọi người đều đã chết, hiện tại lại đột nhiên xuất hiện một đại ca, cũng không phải trực tiếp quen biết nhau, mà là do hắn tự thăm dò lai lịch xong mới nhận thức…
Hắn xác định Chử Vân Phi là địa ca của mình, chuyện như vậy người đại ca này của hắn luôn có thể làm ra được, nhớ tới khi còn bé lúc bọn họ ra ngoài gây họa, nghĩ kế chạy thoát luôn là đại ca, còn hắn luôn là kẻ bị trừng phạt. Lời đối thoại bên ngoài vừa rồi hắn nghe được, Hầu Gia…khi Hoàng Đế công thành thành công lúc phong vương bái tướng từng chiêu cáo thiên hạ, khi hắn vào trấn mua vật dụng đã nhìn thấy hoàng bảng, bởi vì chuyện năm đó, chuyện phong hầu khẳng định không có Chử Vân Phi, nhưng trên hoàng bảng nghênh ngang ba chữ Chử Vân Phi do chính Hoàng Thượng viết ra, hắn còn nghĩ chỉ là trùng tên trùng họ, trong chuyện năm đó, cả nhà của hắn hầu hết không có ai sống sót. Đã từng nghĩ có thể may mắn là đại ca, thế nhưng cũng không dám nhận thức, hơn nữa sợ nhận thân sẽ mang đến
Phiền toái cho đại ca, vốn định đợi chuyện năm đó giải quyết xong, căn cứ tình huống mà có muốn nhận thân hay không. Không ngờ chuyện Lý Thành lại khiến cho tên của hắn theo vào mắt Hoàng Đế, Hoàng Đế …
Chử Vân Sơn cũng không nhận ra, hoàng đế bây giờ, chính là Tấn hoàng tử đần độn khi còn bé.
Có thể bởi vì mang thai, Sơn Tải trở nên rất thích ngủ, buổi sáng khi Chử Vân Sơn tỉnh lại nàng cũng chỉ hơi hơi hừ hừ một tiếng, tiếp tục lật người ngủ ngọt ngào, Chử Vân Sơn cũng không đánh thức nàng, rón rén ra khỏi phòng.
Viên đã được dọn dẹp sạch sẽ, Chử Vân Sơn chiếm nơi để đồ lặt vặt qua bên cạnh nhà, cũng không biết Chử Lương và Chử Đạt hôm qua làm sao mà ngủ, nhưng mà Chử Vân Sơn cũng không có tâm tình suy nghĩ những thứ này, hắn vẫn giống như thường ngày, chẻ củi, nấu nước, đốt lửa nấu cơm.
Trong lòng Chử Vân Phi chua khkoong dứt, nếu như không phải trong nhà có chuyện ngoài ý muốn, đệ đệ của hắn sao phải làm những chuyện n