Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1344021

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4021 lượt.

c bên dưới thác, theo ta thấy đúng là đê tiện, vô liêm sỉ…” Chu Ngưng bĩu môi, vẻ mặt rất khinh thường, mở miệng là nói hết suy nghĩ theo bản năng, lại thoáng nhìn sắc mặt khó chịu của Thanh Huyền, nàng nuốt khan nước bọt lo lắng bào chữa: “Này, ngươi đừng trừng ta, chuyện này do Ngọc Thự tận mắt nhìn thấy rồi nói cho ta biết, nhất định không phải nói dối!”
Lúc này, mắt Thanh Huyền tối sầm lại, càng dữ dằn lạnh lẽo hơn trước, tràn ngập tức giận như muốn thiêu đốt người khác, hệt như ác quỷ dưới địa ngục, sẵn sàng xé xác những kẻ trong tầm mắt..
Sắc mặt lạnh lẽo, tay nắm chặt, giống như hắn đang cố gắng kìm nén điều gì đó, bỗng nhiên xoay người vung tay nện lên cây đại thụ cao ngút —
Cuối cùng, nắm đấm kia cũng dừng lại trước thân cây.
Khoảnh khắc hắn dừng lại thật khó khăn, từ nhẫn nại cho đến thong thả, bàn tay khẽ mở, lòng bàn tay trống trơn, cuối cùng chỉ thở dài: “Sư phụ ta bị tên ngụy quân tử bạc bẽo kia lừa gạt!”
Nói xong, hắn bước thẳng về phía Thiên Sắc và Phong Cẩm nói chuyện, bỏ lại Chu Ngưng đang sững sờ.
*****
Mây vờn quanh những ngọn tùng xanh ngắt, một đôi tình nhân đã từng gắn bó khăng khít, cùng chung hoạn nạn —
Một bên lạnh nhạt, hờ hững, một bên nghiêm túc, chăm chú. Yết hầu lên xuống như muốn nói gì cuối cùng vẫn không thể mở lời.
Khi Thanh Huyền đến gần, vừa vặn nhìn thấy Phong Cẩm xoay người lại, mái tóc đen luôn chải vào nếp giờ đây hơi rối, vạt áo tung bay theo gió lạnh, hình tượng tao nhã ban đầu chợt có phần hiu quạnh.
“Ta biết muội hận ta năm đó đã phụ tình muội.” Y khẽ lắc đầu, hít thở không thông nhưng chỉ có thể cúi đầu thở dài: “Có điều sao muội lại tiếp tay làm việc xấu?”
Thanh Huyền núp sau thân cây, nghe xong tự hỏi lòng không biết “tiếp tay làm chuyện xấu” rốt cuộc là chuyện gì.
Thiên Sắc im lặng, sắc mặt lạnh nhạt, mím môi, đôi lông mày chưa từng nhíu chợt nhăn lại như muốn bình ổn trái tim và hơi thở của mình: “Phải làm gì, nên làm gì, có thể làm gì, trong lòng ta đều có tính toán, không liên quan đến ngươi.” Lời của nàng vẫn cao ngạo nhưng không còn hờ hững như thường ngày, mà mang theo sự khiêu khích đậm đặc.
“Sư muội, muội định dẫn hắn lên Côn Luân thật sao?” Nghe nàng nói như vậy, dường như Phong Cẩm hơi nóng nảy, vội vàng bước lên kéo ống tay áo của nàng: “Muội biết rõ hắn —”
“Chưởng giáo sư bá!” Thấy Phong Cẩm không chỉ muốn nói mà còn động tay động chân, Thanh Huyền lập tức gọi lớn, bước lên ngăn giữa Phong Cẩm và Thiên Sắc. Sau đó, hắn chầm chậm mở miệng, đôi mắt sắc bén, bóng dáng Phong Cẩm in sâu vào mắt hắn, bị ép đột ngột đến cực hạn, thật nghẹt thở: “Xin người tự trọng!”
Phong Cẩm ngây người, lập tức buông tay ra lui về phía sau, sắc mặt bình thản lại: “Nếu sư muội đã quyết, ta xin cáo từ.” Y lạnh nhạt mở miệng, đôi mắt đen sâu thẳm thoáng hiện ánh sáng kiên cường, vững vàng, giống như một thanh kiếm sắc bén chứa đựng sự bình thản, tĩnh lặng, tràn đầy sức mạnh khiến người ta phải khuất phục.
Dứt lời, y không nói thêm gì nữa, chỉ nhìn Thanh Huyền đầy sâu xa, sắc mặt lạnh lẽo!
Đợi đến khi Phong Cẩm đi xa, Thiên Sắc mới trút bỏ lớp mặt nạ cứng rắn và lạnh lùng kia, giống như dùng hết sức lực, bất luận là sắc mặt hay hành động đều hiện rõ sự mệt mỏi vô hạn: “Thanh Huyền, chúng ta đi tìm hà thủ ô trăm năm!”
Nhìn bóng dáng buồn bã và cô độc của sư phụ, Thanh Huyền trầm mặc không nói gì, cứ đứng cứng đờ tại chỗ. Cảm giác như có một lưỡi dao sắc bén cắt qua tim hắn theo từng lời nói của Thiên Sắc. Lồng ngực hắn như đang bị khoét sâu, cắt nát da thịt, khoan sâu vào tận xương tủy vô cùng đau đớn. Cơn đau này quét qua mọi ngõ ngách cơ thể hắn.
Đúng như tiểu hoa yêu kia nói, bây giờ hắn thật sự chua xót, đau lòng, cay đắng và bứt rứt!
Hắn không dám khuyên bảo an ủi, vì hắn biết sư phụ và Phong Cẩm đã từng có những kí ức ngọt ngào khắc cốt ghi tâm, vì thế mới nhớ mãi khôn nguôi. Có điều tên Phong Cẩm kia thật sự tốt như vậy sao? Không ai có thể thay thế sao?
Đến tận bây giờ, hắn cũng không dám nói hết lòng mình với sư phụ, không dám nói mục đích chính hắn tu tiên cực kỳ đơn giản là muốn kết nhân duyên vĩnh viễn cùng sư phụ, vì hắn biết tình cảm này chỉ là đơn phương. Tuy rằng sư phụ thương yêu hắn, đối xử tốt với hắn khác hẳn người khác, nhưng không phải là tình yêu nam nữ.
Đương nhiên, hắn càng không dám nói thẳng rằng chứng “Đái dầm” thật sự là do ban đêm khó giữ lòng mình, không thể khống chế tình cảm yêu mến với sư phụ nên đành gửi trọn tâm nguyện tầm thường ấy vào giấc mơ. Từ trước tới nay, hắn sợ rằng nói ra sẽ phá hủy danh tiết của sư phụ, khiến người càng phải nghe những lời đồn nhảm nhí. Hơn nữa, nếu sư phụ biết đêm đêm hắn ngủ trên giường, nhìn bóng dáng chép kinh Phật của người nhưng hoàn toàn không hề suy nghĩ làm thế nào để ngộ đạo tu tiên mà toàn nghĩ đến những việc thấp kém bẩn thỉu, thì không biết người sẽ thất vọng đến mức nào.
Nhưng bây giờ, vì hắn không nói gì cũng không làm gì nên cảm thấy bản thân rất uất ức!
Sao có thể trơ mắt nhìn sư phụ cô độc như vậy?
Sao có thể thờ ơ khi n