Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343675
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3675 lượt.
hìn thấy sắc mặt ảm đạm, đau thương của người?
“Sư phụ!”
Rốt cuộc, hắn không thể chịu đựng nổi cảm giác đau lòng và khó chịu này, như ngọn lửa bị thổi bùng lên quét sạch chút lý trí còn sót lại. Hắn bước lên từng bước mở rộng hai cánh tay ôm chặt lấy Thiên Sắc từ phía sau, siết thật chặt giống như đang ôm thứ quý giá nhất cuộc đời này, chỉ hận không thể hòa vào ngực mình!
Khoảnh khắc đó, dù hơi ngạc nhiên vì cuối cùng đã dám làm chuyện bấy lâu mong muốn, lại không còn đường lui nên hắn chẳng ngại bộc lộ, khẽ nhắm mắt, càng ôm chặt hơn để không còn khoảng cách. Tình cảm giấu kín tận đáy lòng tuôn trào theo lời nói, không thể kìm nén.
“Sư phụ, Thanh Huyền thích người!”
Bị Thanh Huyền bất ngờ ôm chặt từ phía sau, Thiên Sắc không kịp đề phòng. Hết sức ngạc nhiên, chưa kịp lấy lại tinh thần thì ngay sau đó hắn lại thẳng thắn thổ lộ nỗi lòng, không hề quanh co giấu diếm, khiến trái tim nàng lạc nhịp, đôi đồng tử co lại, không biết phải trả lời như thế nào.
Ở bên cạnh hắn bao năm, sao nàng không nhìn ra tình cảm mãnh liệt và quyến luyến của hắn, chỉ là nàng chưa từng để trong lòng. Bây giờ hắn chưa đắc đạo nếu vướng vào tình cảm nam nữ trần thế sẽ khó lòng ngộ đạo, vượt qua thử thách tu tiên. Đợi đến lúc hắn tỉnh ngộ tự nhiên sẽ hiểu rõ “Tình cảm chỉ toàn là oan nghiệt”. Có điều, nàng không ngờ hắn lại gan lớn đến thế, dám ngang nhiên thổ lộ tình cảm giữa ban ngày, nên trách hắn đại nghịch bất đạo hay làm chuyện trái luân thường đây?
Cảm nhận được hơi thở ấm áp của hắn bên tai, nàng giật mình. Thời gian trôi quá nhanh, cậu bé con gầy trơ xương, nằm hấp hối ngày đó giờ đây đã trưởng thành, đã là một thanh niên tuấn tú, cao lớn hơn hẳn nàng một cái đầu. Môi nàng khẽ mấp máy, muốn nói gì đó nhưng cảm xúc mạnh mẽ tuôn trào khiến nghẹn cứng ở cổ họng, không thể thốt nên lời, chỉ có đôi môi run run.
Một lúc sau, hai người vẫn im lặng.
Thanh Huyền chỉ có thể lẳng lặng ôm Thiên Sắc, không dám mở miệng nói gì. Hắn vì cảm xúc ập đến đã nói hết bí mật chôn sâu dưới đáy lòng bấy lây nay, không biết có khiến sư phụ gặp phiền phức gì không, nhưng có bị trách mắng hay trừng phạt hắn cũng không hối hận. Hắn cũng chẳng ngạc nhiên nếu sư phụ từ chối hoặc la mắng, nhưng hôm nay, sư phụ cứ im lặng như thế khiến hắn do dự.
“Sư phụ, người đừng nói nữa.” Hắn trầm giọng ngắt lời nàng, trong lòng dâng lên cảm giác vui sướng khe khẽ, cũng có chút chột dạ: “Thanh Huyền đã hiểu.”
“Hiểu rồi thì tốt.” Thiên Sắc lên tiếng, quay đầu nhìn Thanh Huyền, nhìn sắc mặt của hắn, nàng biết rõ cái hắn hiểu hoàn toàn khác ý nàng muốn nói. Nhưng cũng không giải thích gì, vẫn giữ bộ dạng lạnh nhạt như nước, hoàn toàn không để ý đến cái ôm không hợp lễ nghi kia, chỉ có hàng mi khẽ lay động, che phủ bóng dáng mờ nhạt.
Thấy sư phụ trầm tĩnh như vậy, Thanh Huyền cảm giác như có một thanh đao nhẹ nhàng cứa vào lòng hắn, rung động không nói nên lời. Nhìn mái tóc dài đen mượt của nàng như lặng lẽ thấm vào trái tim, đột nhiên khiến hắn bùng lên khát vọng muốn được tự tay kết tóc cho nàng, nhưng nó cũng đủ phá tan nụ cười trên môi: “Hiện tại, Thanh Huyền mang thân xác người phàm, chưa tu thành tiên thân, còn sư phụ đã là thượng tiên. Người tiên vốn không chung đường, nếu chỉ biết hứa hẹn thì hoàn toàn không có tư cách nói thích sư phụ.” Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, được một tấc lại muốn thêm một thước, nắm chặt tay nàng ấp ủ trong đôi tay hắn như đang ấp kén bướm, che chở, bảo vệ cho đôi cánh bướm rực rỡ, lộng lẫy ấy như bản năng trời sinh, thề nguyện cùng người: “Nhưng sư phụ cứ yên tâm, Thanh Huyền tuyệt đối không giống Chu Ngưng khổ lụy vì tình, không biết tiến thủ. Đợi đến lúc Thanh Huyền tu thành tiên thân, chắc chắn sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh sư phụ!”
Thiên Sắc ngây người, im lặng nhìn hắn, đôi mắt trầm xuống. Một lúc sau mới đau khổ cười khẽ như gió lay trong tuyết, đôi mắt đen sâu thẳm bình thản mà sáng trong: “Thanh Huyền, không phải vi sư đã nói rồi sao? Đừng dễ dàng hứa hẹn trọn đời trọn kiếp, cũng đừng nói đến vĩnh hằng?” Nói xong, nàng rút bàn tay lạnh lẽo của mình ra khỏi đôi tay ấm áp của hắn, giống như bao nhiêu sự ấm áp bao dung cũng không thể sưởi ấm trái tim lạnh như tro tàn của nàng.
Cổ họng Thanh Huyền nghẹn cứng, trái tim chấn động, ép thấp giọng, đôi mắt nhìn chăm chăm lên khuôn mặt nàng: “Sư phụ lo lắng Thanh Huyền nói được nhưng không làm được sao?”
Tuy nói vậy sẽ làm tổn thương lòng tự tôn, nhưng thà rằng Thanh Huyền nói thẳng còn hơn. Có thể nói chẳng chút khách khí là bây giờ hắn hoàn toàn dựa vào sư phụ, dù sau này có gắn bó mãi mãi nhưng nếu hắn không thể trở nên mạnh mẽ đủ để bảo vệ sư phụ thì tất cả đều là nói suông.
Một người con gái là phải để cho đàn ông tận tâm tận lực che chở và yêu thương. Sư phụ của hắn xuất sắc khắp thiên hạ như thế vì sao lại gánh chịu tổn thương từ con người bội bạc kia mà cô đơn chiếc bóng, buồn bực không vui?
Đúng vậy, hôm nay hắn bày tỏ nỗi lòng, một lời đã nói ra sau này nhất định, nhất địn