Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343683
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3683 lượt.
là đệ tử duy nhất của chưởng giáo Thần Tiêu phái Phong Cẩm, lại còn là nữ đệ tử, chỉ bằng chừng này cũng đủ khiến nàng ta vênh vênh tự đắc bao nhiêu năm nay.
Có người biết nàng xuất thân cao quý, sinh ra ở tiên gia, khác hẳn người phàm tu tiên, bèn so nàng với nữ đệ tử duy nhất của Trường Sinh Đại Đế là Thiên Sắc, khen nàng sau này chắc chắn sẽ là một tiên nữ phi phàm, nhưng nàng chỉ cười nhạt khinh miệt.
Chưa nói đến sư cô đắc đạo này trước đây là yêu thân, chỉ cần nói về tai tiếng bê bối trong lục giới cũng đủ xóa tan thanh danh lừng lẫy kia.
Nàng nghe nói, sư cô này si mê sư phụ quấn quýt không ngừng, nhưng không chiếm được bèn xúi giục gây chia rẽ khiến sư phụ và sư thúc thành kẻ thù không đội trời chung. Sau khi gây ra một loạt tai họa như thế lại coi như chẳng có việc gì, bỏ lên Yên sơn ẩn cư, chẳng thèm bận tâm đến những phiền toái lẫn tai tiếng để lại cho Thần Tiêu phái. Nàng nghĩ rằng, tình cảm nam nữ vốn phải do hai bên cùng yêu thương lẫn nhau, hơn nữa liên quan rất nhiều đến song tu, sao có thể phóng túng như vậy được? Việc này, nàng đã từng hỏi thẳng sư phụ nhưng người luôn trầm mặc không nói gì, khiến nàng càng khẳng định là sư cô kia cố ý gây phiền phức cho sư phụ. Mấy năm gần đây, nghe nói ả ta ngày càng phóng túng, dám nuôi dưỡng một tên sủng nam giả danh đồ đệ để song tu với mình, bám nhau như hình với bóng, chẳng ngại mất mặt xấu hổ gì cả!
Hiện tại, Tử Tô chịu trách nhiệm tiếp đãi quan khách đến Trường Sinh Yến nên từ một tháng trước đã bận rộn không ngơi nghỉ. Đối mặt với các tiên nhân đến từ lục giới, nàng thành tâm khẩn cầu sư cô mất mặt, không thể diện kia đừng xuất hiện.
Nhưng trời thường không theo ý người.
Đang đón khách trên sườn núi Côn Luân thì tiểu tiên đồng vội vàng chạy đến nói cho nàng một tin tức giật mình, khiến nàng cảm thấy giống như sét đánh giữa trời quang, ngay cả mặt cũng đen lại!
Năm năm trước, Thanh Huyền từng có ý lên Tây Côn Luân tìm cỏ tiên linh chi, cũng từng nghe thụ yêu ăn thịt người trong rừng khóc đêm nhắc đến Tây Côn Luân một chút. Tây Côn Luân là tiên cảnh Thái Thanh, nếu ai có được cơ hội bước vào đó học đạo, được chư thần chỉ dạy quả là phúc ba đời, có một số người tu đạo may mắn gặp được thì cái phúc này dùng cả đời cũng không hết.
Chẳng qua, lúc đó hắn không có tâm với việc tu tiên ngộ đạo, cũng không hiểu nổi tại sao các vị tán tiên ở Đông Cực vẫn luôn trông ngóng đến Ngọc Hư Cung. Tây Côn Luân với hắn mà nói, giống như một giấc mộng hư vô mờ mịt.
Bây giờ, hắn theo Thiên Sắc đến Tây Côn Luân, lúc này mới biết tiên cảnh Thái Thanh và Trường Nhạc ở Đông Cực cách nhau một trời một vực.
Trong mắt hắn, Trường Nhạc Đông Cực – nơi tụ tập của các tán tiên – đã là thế giới thần tiên. Mà Côn Luân Sơn đứng đầu ngàn vạn dãy núi, đồ sộ nguy nga, ngọn núi đứng sừng sững chiếm cả một góc trời. Ảo cảnh Thái Thanh nằm ở trung tâm núi Côn Luân hệt như một cột trụ nối liền trời và đất. Thật ra Ngọc Hư Cung của Ngọc Thanh Nguyên Thủy Thiên Tôn và Đâu Suất Cung thuộc đỉnh Thiên Nham nơi ở của Thái Thanh Đạo Đức Thiên Tôn, cùng với Bích Du Cung nơi Thượng Thanh Linh Bảo Thiên Tôn cư ngự ở Đông Hải được xem là ba thánh cảnh của người tu đạo.
Ở dưới Tử Vong Cốc, Thanh Huyền trông thấy thần thú Khai Minh chín đầu hổ có khuôn mặt người đang trấn giữ Tây Côn Luân. Từ chân núi nhìn lên đỉnh núi phía xa xa, cả khung cảnh ngập tràn mây mờ lượn quanh trắng ngần như tuyết. Đi một mạch lên trên, hoa thơm cỏ lạ, cảnh tượng lạ lùng kéo dài liên tiếp khiến người ta ngắm nhìn say mê. Đến giữa sườn núi, hắn trông thấy có nhiều tiên đồng đang cung kính đợi chờ, thần sắc nghiêm trang. Tiên đồng trông thấy Thiên Sắc thì kính cẩn lễ phép gọi một tiếng “Tiên Tôn” rồi dẫn hai người đi lên núi.
Tử Tô đi theo phía sau, lén lút nở nụ cười châm chọc ở một góc độ Thiên Sắc và Thanh Huyền không nhìn thấy, nhưng chỉ trong chớp mắt nàng ta bước đến trước mặt hai người rồi lại nở một cười thật tươi: “Tẩm phòng ngày xưa sư cô ở đã sớm được quét dọn, những thứ sư cô từng sử dụng vẫn còn nguyên, chưa ai động vào.” Nàng ta cố gắng kềm nén cảm xúc thực của mình, mặc dù trong lòng cực kỳ không mong gặp vị sư cô này, nhưng bề ngoài không thể không tỏ dáng vẻ khiêm tốn của một sư điệt: “Nếu sư cô cần gì cứ việc dặn dò ạ.”
“Làm phiền rồi!”
Thiên Sắc lời ít ý nhiều không hề khách sáo từ chối, cũng không thèm liếc mắt nhìn nàng ta, điều này càng làm cho một kẻ luôn vênh váo kiêu căng như Tử Tô nghiến răng tức tối.
Sau khi đưa hai thầy trò Thiên sắc đến Ngô Cư, nàng ta âm thầm quan sát Thanh Huyền, sâu trong đáy mắt ẩn chứa vẻ xem thường và khinh bỉ, lòng thầm đoán:
Đây là tên đồ đệ nam sủng trong truyền thuyết của sư cô sao? Nhìn bề ngoài quả thật xuất chúng, khí chất cũng không tệ. Chỉ đáng tiếc thật quá non, vừa nhìn đã biết tên này là cái gối thêu hoa chả được tích sự gì.
Nhưng mà, việc này chả là gì cả, chẳng phải sư cô nổi danh là độc nữ dâm phụ sao, thật xứng với cái thứ gối thêu hoa đó, ha