The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343681

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3681 lượt.

i người họ chẳng phải đúng với câu nồi nào úp vung nấy sao? Chỉ có điều, uổng công cho người đã tu tiên đắc đạo gần cả vạn năm vậy mà có sở thích song hành song tu với một nam tử phàm trần, ấy thế mà năm đó lại còn muốn thành đôi thành cặp với sư phụ. Hừ không ngẫm lại ả xứng với sư phụ hay không!
Nghĩ đến đây, tâm tình Tử Tô bỗng tốt trở lại. Dù rằng trong lòng nàng ta vẫn coi khinh hai thầy trò Thiên Sắc, dù vậy nàng ta vẫn quan sát kỹ Thanh Huyền một lượt từ đầu đến chân, nàng ta còn cố ý hỏi: “Đúng rồi, sư cô, vị sư huynh này sẽ ở…” Dưới cách nhìn của Tử Tô, nàng ta gọi nam tử người phàm này một tiếng ‘sư huynh’ đã là khách sáo lắm rồi. Lẽ ra, với tuổi của hắn làm con cháu, nàng ta còn chê quá trẻ.
Đáng tiếc, nàng ta không thể ngờ, Thanh Huyền không đơn giản như nàng ta vẫn tưởng, vừa rồi ánh mắt ngấm ngầm khinh bỉ được bọc ngoài vẻ mặt tươi cười khách sáo đã bán đứng bản tính nàng ta: “Không làm phiền sư muội nhọc lòng.” Thanh Huyền khuôn mặt cười nhưng lòng không vui, dù vậy thái độ bề ngoài cũng rất chu đáo. Hắn lập tức thuận nước xuôi thuyền tiếp nhận vị trí ‘sư huynh’ này: “Nếu sư phụ đã ở đây, ta cũng sẽ ở đây để tiện cho việc ăn uống, ngủ nghỉ hơn.”
Tử Tô vô duyên vô cớ bị người khác đè đầu cưỡi cổ, trong lòng đã thấy khó chịu. Nay còn nghe thấy hai thầy trò còn không hề e dè công khai ở cùng một chỗ, trong phút chốc một cơn tức từ trong bụng trào lên, nhưng lại không tiện bùng phát.
Thuận tiện hơn ư?
Hừ!
E rằng không phải để thuận tiện việc ăn uống ngủ nghỉ mà là để tiện cho hai người các ngươi làm chuyện vụng trộm xấu xa thì có!!!
Giỏi cho một đôi cẩu nam nữ không biết thẹn là gì!
Lên tiếng cáo từ một cách qua loa, Tử Tô xoay người bỏ đi, nàng ta sợ vào giây tiếp theo mình không thể giữ được vẻ mặt khách sáo kia nữa.
Tử Tô bước ra khỏi Ngô Cư, thuận tay đóng cánh cửa gỗ lại. Nàng ta bắt gặp một tiểu tiên đồng đứng chờ bên ngoài đang sợ hãi bước lên trước vài bước, tiểu tiên đồng thò đầu ngó nghiêng qua cánh cửa Ngô Cư, nét mặt vừa tôn kính vừa sợ hãi. Một lúc rất lâu sau, tiểu tiên đồng mới rụt rè hỏi: “Tử Tô sư tỷ, vị nữ Tiên tôn vừa nãy thật sự là sư muội của Chưởng giáo Tiên tôn ạ?”
Tử Tô lạnh lùng hừ, nàng ta quay đầu liếc xéo, thần sắc tràn ngập vẻ khinh thường còn thoáng hiện chút lửa giận, đến cả hơi thở cũng không đều đặn. Nàng ta khẽ xùy: “Ngoại trừ ả, còn ai dám kiêu căng như thế, đến cả Chưởng giáo cũng không xem ra gì!?”
Tiểu tiên đồng kia nuốt nuốt nước miếng, càng thêm kính sợ: “Nghe nói sư cô tu vi thâm hậu, pháp lực vô biên, năm xưa người từng liên thủ với Chưởng giáo phong ấn Bách Ma Đăng, là truyền thuyết trong Tiên môn!” Dừng một lát, tiểu tiên đồng liếc nhìn vào trong, ngữ điệu càng thêm tôn kính ngưỡng mộ: “Sư cô chắc chắn được xem là nữ Tiên tôn lợi hại nhất trong thiên hạ rồi.”
“Là vì người ta lợi hại, cho nên người ta biết rõ trong Ngô Cư chỉ có một phòng ngủ, thế mà người ta không xem ai ra gì công khai ở cùng đồ đệ mình, người ta căn bản chẳng xem chúng ta ra gì.” Tử Tô lơ đãng nghiêng đầu nhìn tiểu tiên đồng kia, nàng ta hơi nhếch khóe môi nở nụ cười nhạt, ngữ điệu mang theo vẻ giễu cợt và trào phúng, sự khinh thường hiện rõ trong đôi mắt. Cuối cùng, nàng ta cúi đầu xuống, híp mắt lại khẽ mắng: “Quả là một đôi cẩu nam nữ làm tổn hại thuần phong mỹ tục.”
Dù nàng ta nhỏ giọng mắng thầm, nhưng nam tử núp ở chỗ tối vẫn nghe thấy rõ, người đó lập tức hiện thân khẽ quát: “Tử Tô, cẩn thận lời nói và việc làm! Nói thế nào đi nữa, người cũng là sư muội Chưởng giáo, cho dù người có làm gì sai cũng không tới lượt ngươi chỉ trỏ mắng nhiếc.” Nam tử kia nét mặt hững hờ, thần sắc không hài lòng, y cất tiếng cảnh cáo: “Kéo căng da mặt của ngươi ra, cúi đầu xuống, đừng có mở miệng! Nếu còn ăn nói lung tung nữa, cẩn thận việc này lọt vào tai Chưởng giáo, người sẽ phạt ngươi chép quyển ‘Bắc đẩu bản sinh kinh’ một vạn lần!”
“Ngọc Thự, nếu ngươi không vừa mắt thì đến trước mặt sư phụ tố cáo ta đi!” Tử Tô ngẩng đầu liếc xéo nam tử kia, nàng hừ mũi: “Đôi cẩu nam nữ này dám làm chuyện đó, chẳng lẽ còn sợ người ta đàm tiếu sau lưng sao?” Dứt lời, nàng ta không thèm quan tâm những người đứng đó mà nghênh ngang bỏ đi.
****************
Đêm đó, phòng khách hậu viên của Ngọc Hư Cung đèn đuốc sáng ngời, ngọn đèn ấm áp tỏa ra ngoài hành lang chiếu lên hàng lan can, mái hiên và bậu cửa cũng không thể xóa đi vẻ nghiêm trang ở nơi đây.
“Sư phụ.” Tử Tô vừa bước vào phòng lập tức trông thấy vị sư phụ vẫn luôn cao cao tại thượng của mình, nàng ta khẽ gọi một tiếng. Nhưng khi nàng ta bắt gặp Ngọc Thự đứng bên với sắc mặt bình thản, trong phút chốc nàng ta hung dữ trừng mắt liếc y, nàng ta nghi ngờ y đã mách lẻo với sư phụ.
“Tử Tô, Ngọc Thự báo sư cô của con đã đến rồi.”
Phong Cẩm theo thói quen khẽ nhíu mày, động tác này khiến ấn đường của y hơi hằn vết, tuy giọng nói ẩn chứa sự thất vọng rõ ràng, nhưng y đứng đó với khuôn mặt gầy gò yên ả không hề dao động tựa như một dòng suối bị nhân thế lãng quên, giọng nói điềm tĩnh trầm thấp ấm áp như âm thanh