Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343689
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3689 lượt.
giữa chốn non xanh nước biếc: “Vì sao tới giờ này vẫn chưa thấy bóng dáng sư cô của con?”
“Hồi bẩm sư phụ, sư cô nói người mệt mỏi.” Tử Tô bĩu môi, vẻ khinh thường hiện rõ trên nét mặt: “Sư cô đã cùng tiểu đồ đệ của sư cô đến Ngô Cư ngủ rồi.” Tử Tô hừ lạnh khinh thị, nàng ta mang theo tâm trạng ác độc cố nhấn mạnh chữ “tiểu đồ đệ” và “ngủ”, cố ý đem việc mập mờ vốn không thể giải thích rõ kia bôi càng thêm đen.
Quả nhiên, vừa nghe được tin tức đó, nét mặt ngàn năm bình thản của Phong Cẩm trong phút chốc thoáng qua chút âm u.
“Nếu đã nghỉ ngơi rồi, vậy để ngày mai sư phụ đến bàn bạc với sư cô con vậy.” Thầm thở dài, Phong Cẩm quay mặt đi, đôi mắt bình tĩnh cơ trí chăm chú nhìn chiếc đèn lưu ly khi mờ khi tỏ. Đôi mày chạm tóc mái chậm rãi nhíu lại, lời nói bình thản, lạnh nhạt tựa như tất cả mọi chuyện đều đúng như dự đoán của y.
“Sư phụ, sư cô biết rõ người có chuyện quan trọng cần bàn bạc, vậy mà sư cô lại tỏ thái độ không nóng không lạnh, dầu muối đều không tiêu, rõ là cố ý làm cao mà!” Tử Tô nhận thấy trong lời của sư phụ có vẻ dung túng và nhân nhượng, nên bất mãn lên tiếng, đến cả ngữ điệu cũng nồng mùi chế giễu, châm chích: “Theo con thấy, là sư cô biết sư phụ tu dưỡng tốt sẽ không thèm so đo, cho nên sư cô mới trắng trợn không nể nang người!”
“Tử Tô, con lui xuống trước đi.” Đôi mắt khẽ khép hờ của Phong Cẩm chợt mở choàng, y khẽ chớp chớp mắt che giấu đi đau thương như vò xé tâm can. Dù rằng, vẻ vắng lặng và hoảng hốt toát ra từ đáy mắt sâu không bến bờ kia nhanh chóng biến mất, nhưng giọng nói trầm thấp tựa như gấm vóc của y cũng bất giác trầm thấp lặng lẽ: “Ngày mai vi sư sẽ đến tìm sư cô của con.”
“Sư phụ, người thật sự để mặc ả và tên tiểu nam sủng kia không kiêng nể ai ở trong Ngô Cư ư, tại sao chứ?” Bắt gặp dáng vẻ sa sút cô đơn của sư phụ, ngọn lửa giận âm ỉ trong lòng Tử Tô bùng cháy, nàng ta không nén nổi cất tiếng tranh cãi: “Nếu là ngày thường thì thôi đi, nhưng bây giờ sắp tới ngày mùng năm tháng năm, sư tôn sẽ xuất quan ngay, các vị tiên hữu sẽ đến tham dự Trường Sinh yến của sư tôn. Ả là nữ đệ tử thân truyền duy nhất của sư tôn, vậy mà không màng đến thân phận làm chuyện mất thể diện như vậy, ả khiến cho Thần Tiêu phái chúng ta trở thành trò cười của lục giới!”
“Nếu sư cô ngươi không đến thì sư thúc Bạch Liêm của ngươi cũng sẽ không xuất hiện.” Nhắc tới cái tên không muốn đề cập, y đau đầu nhíu mày. Đôi mắt xưa nay sâu thăm thẳm của Phong Cẩm bỗng lóe lên vài tia sáng sắc bén như dao, còn có chút tức giận thoáng hiện trong đó, tựa như hai tảng băng trôi, không hề có chút tình cảm nào. Y bước lên từng bước, bước chân vững chãi không phát ra một tiếng động nào, ngữ điệu rất lạnh nhạt: “Bây giờ, Cửu Trọng Thiên và Cửu Trọng Ngục như nước với lửa. Nếu không thừa cơ này hòa giải hai bên, chỉ e tình thế không thể cứu vãn nữa.”
Dừng một lát, ánh mắt y hơi buồn bã, một vài sợi tóc rũ xuống bên thái dương lặng lẽ lay động theo làn gió đêm lạnh lùng êm dịu, từng sợi tóc phất phơ qua khuôn mặt tuấn tú luôn luôn bình thản: “Được rồi, con lui xuống trước đi.” Y phất tay, nhàn nhạt dặn dò: “Bất luận ra sao, cũng không được phép thất lễ với sư cô của con.”
Tử Tô cực kỳ khó chịu nhưng cũng chỉ có thể không cam lòng đáp: “Tử Tô đã hiểu!”
Từ đầu đến cuối, Ngọc Thự vẫn đứng một bên giữ im lặng, chiếc cằm nhọn như tạc tạo thành một bóng râm nhạt nhòa dưới ánh đèn lưu ly.
Một bụng tức tối của Tử Tô không có chỗ trút chỉ đành mím môi uất ức rời đi. Lúc này, Phong Cẩm mới quay người lại, mệt mỏi ngồi xuống ghế, đầu hơi gục xuống, cơ thể căng cứng giờ mới thả lỏng được đôi chút, chỉ trong giây lát mà y như đã sử dụng tất cả sức lực của mình. Khẽ khàng xoa trán, y cực kỳ mỏi mệt nhưng dường như vẫn còn có tâm trạng hỏi chuyện đâu đâu: “Tên Thanh Huyền đó thật sự ở cùng nàng trong Ngô Cư sao?”
“Đúng ạ.” Ngọc Thự cung kính đứng một bên rốt cuộc cũng lên tiếng, bất luận là biểu cảm, thần thái hay cả ngữ khí nói chuyện đều không khác gì Phong Cẩm, dường như không cần nói rõ y cũng biết “nàng” là chỉ ai. “Sư phụ, theo tình hình này thì lời đồn cũng không phải là vô căn cứ…” Y hạ thấp giọng, không giống dáng vẻ nghiêm trang và cẩn thận bình thường, những lời lấp lửng chưa nói hết càng lộ rõ sự ăn ý giữa hai thầy trò.
Đúng vậy, ngày thường y đều tuân theo phép tắc, gọi Phong Cẩm là “Chưởng giáo Tiên tôn” như bọn tiên đồng, nhưng chỉ vào thời điểm bốn bề vắng lặng như bây giờ, y mới dám mở miệng gọi một tiếng “sư phụ” này. Nói thế nào đi nữa, trong con mắt người ngoài, Phong Cẩm thân là Chưởng giáo Thần Tiêu phái, người chỉ cần một đệ tử có huyết thống tiên gia thuần khiết là đủ lắm rồi. Mà y, dù đã được học bản lĩnh của Phong Cẩm nhưng trước khi đắc đạo y là yêu thân, chuyện này không thể để người ngoài biết.
“Tính của nàng ta là người rõ nhất. Dù nàng thích làm theo ý mình, kiêu căng ngạo mạn, nhưng không phải không biết chừng mực, sao có thể làm ra hành vi không màn đến luân thường đạo lý chứ?” Rũ đôi mày, Ph