Tác giả: Cảnh Hành
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341032
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1032 lượt.
biểu tình nhợt nhạt của cô —— là hối hận, đau thương, sợ hãi.
Rất muốn nói cho cô biết, hắn không phải là không tin tưởng cô, mà là không tin tưởng chính mình. Cả đời này, cô không nên, cũng có lẽ sẽ không chỉ yêu một mình hắn, bởi vì chính bản thân hắn ——- cũng đã thay lòng đổi dạ. (ý là ảnh thay lòng đổi dạ với Lãnh Hoan rùi)
“Anh không cần lo lắng cho em——-” Tề Nhã do dự mà mở miệng.
“Anh không phải vì lo lắng cho em”. Lý Kiều ngẩng đầu, đánh gãy lời nói của cô, “Từ khi bắt đầu đính hôn, em đã sớm đoán được kết quả như vậy”.
“Tề Nhã”, hắn mỉm cười, nét cười lại mang theo vị chua xót, “Chúng ta đều là những người trên lưng phải gánh thêm rất nhiều người khác ~ nếu như em từ chối, coi như anh chưa từng nói gì”.
“Không” , qua một hồi lâu, thanh âm Tề Nhã vang lên, nhẹ nhàng mà bình thản, “Chúng ta kết hôn”.
——————————————-
“Diệp tiểu thư, Lý tiên sinh đang làm việc——” cửa đột nhiên bị đẩy ra, thanh âm khẩn trương mà xấu hổ của vị thư ký truyền vào, lại nhanh chóng bị cắt đi ở ngoài cửa.
Lý Kiều ngẩng đầu liếc mắt người vừa tới, tầm mắt hạ xuống máy tính trên bàn: “Có việc?”
Thanh âm của hắn thản nhiên, khách khí mà xa cách.
“Ba” một tiếng, tấm thiệp cưới màu đỏ bị ném thật mạnh lên bàn làm việc, Thích quan sát hắn, thanh âm mang theo sự kiềm chế run rẩy: “Đây là cái gì?”
Lý Kiều ngay cả mí mắt cũng chưa nâng lên chút nào: “Tôi nghĩ phía trên mặt giấy đã viết rất rõ ràng”
“Nhìn tôi!” Thích hung hăng trừng mắt hắn, ngực bởi vì thái độ không để ý của hắn mà có rút đau đớn.
“Tôi có rất nhiều công việc phải làm”. Hắn rốt cục nhìn về phía cô, khẩu khí cho có lệ, không muốn phải dong dài cùng cô.
“Tôi mặc kệ—–” ánh mắt lại một lần lảng tránh cô, Thích rốt cuộc không chế không được cảm xúc của bản thân, đưa tay quét hết máy tính cùng với tài liệu của hắn xuống đất.
Nghe có tiếng động lớn, thư ký lo lắng đẩy cửa ra, thấy trên mặt đất là hỗn độn giấy tờ cùng với chiếc laptop đã bị phá tan, giật mình trừng lớn mắt “Lý tiên sinh ——–”
“Không có gì”, Lý Kiều nghiêm mặt, thanh âm rét lạnh như băng, “Anh đi ra ngoài, không cần xen vào, cũng không được cho bất luận kẻ nào bước vào”.
“Cô rốt cuộc muốn thế nào?” ánh mắt hắn sắc bén nhìn Thích.
“Tôi muốn thế nào?” Thích nhịn không được cười nhạo, nhưng lạnh lùng trong mắt hắn, lại làm trái tim cô đông cứng lại.
Hắn đúng là thực sự muốn kết hôn.
Thích bi ai nhìn hắn —— là vì hắn bắt gặp một màn kia sao? Cho nên hắn đem những cảm tình của cô đổ sông, một chút hy vọng cũng không lưu lại cho cô?
Đủ rồi, cô chẳng bao giờ muốn tiếp tục bị tra tấn như vậy nữa, cô thầm muốn một kết thúc thống khoái —— vòng qua chiếc bàn, cô ngã thân về phía trước, lấy một tư thế tình thế ép buộc gắt gao ôm hắn, hôn lên môi hắn.
“Tôi không tin trong lòng ông không có tôi, tôi không tin ~~” cô gần như tuyệt vọng tuyên bố, ý dồ muốn thuyết phục hắn, cũng như thuyết phục chính mình.
Lý Kiều cũng không bảo cô ngừng lại, cũng chẳng đẩy cô ra, chỉ lạnh lùng nhìn cô, ngay sau đó hắn bỗng nhiên đứng dậy, gắt gao nắm lấy cổ tay cô lôi cô đi về hướng phòng trong, hung hăng đem cô ném lên giường.
Thanh âm khóa cửa vang lên, thân hình cao to của hắn đã đổ ụp xuống, nặng nề mà đặt trên thân thể của cô.
“Diệp Thích, cô vĩnh viễn không học được ngoan ngoãn sao? Thế nào cũng muốn tùy hứng như vậy phải không? ” Thanh âm hắn mang theo lửa giận, trong đôi mắt phượng lóe ra nhưng tia sắc bén như đao.
“Là ông bức tôi——-” Thích cắn răng trừng mắt hắn, như một con thú bị thương.
“Là cô bức tôi, cô luôn luôn bức tôi”, hắn nắm chặt cằm cô, gằn ra từng tiếng, “Tính nhẫn nại của tôi đã bị cô bào mòn hết, tôi phải dạy cho cô một bài học cô mới bằng lòng buông tha đúng không?”
“Ông đang sợ sao?” con mắt trong suốt của cô nhìn hắn, mang theo một tia kiêu ngạo, “Ông rất muốn tôi——–”
Giây tiếp theo, thanh âm của chất liệu vải bị xé rách đã ngăn chặn lời nói của cô, cô hoảng sợ, không dám tin quan sát hắn, cũng không thể ngăn cản được phẫn nộ của hắn trong lúc này.
Nụ hôn lạnh như băng dừng trên cổ cô, trước ngực, một đường trượt xuống phía dưới, không mang theo một chút dịu dàng, gần như chỉ có trừng phạt cắn nuốt, ngay cả tay hắn cũng là băng, ngang nhiên xâm chiếm từng tấc da thịt của cô.
“Không—–” cô kinh hoảng nhìn hắn, nhưng động tác kế tiếp của hắn lại làm cho cô sợ hãi đến nỗi không thể phát ra tiếng.
Cô nhìn hắn mặt không chút thay đổi cởi bỏ âu phục, cởi bỏ thắt lưng, khi thân hình to lớn của hắn lại một lần nữa phủ xuống, cô rốt cục cũng rưng rưng ra tiếng: “Dừng tay”
“Xin ông dừng lại~” nước mắt như những hạt trân châu bị đứt dây, từng hạt từ khóe mắt chảy xuống, trên mặt Thích giờ đây tái nhợt không còn chút huyết sắc.
Chiếc gương to bên cạnh, rõ ràng phản chiếu hai thân ảnh dây dưa của hai người. Cô chật vật mà gần như lộ ra toàn bộ, mà hắn thì vẫn còn mặc quần tây áo sơ mi.
Còn có sự cự tuyệt nào đả thương người hơn thế này? Hắn dùng phương thức tàn nhẫn nhất, bóp chết dũng khí kiên trì của cô.
Thích động tay, cả