Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ
Tác giả: Cảnh Hành
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 134939
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/939 lượt.
m giác hắn từ trên người cô rời khỏi, có một chiếc chắn bông nhẹ nhàng phủ lên người cô.
Ấm áp chậm rãi lan truyền, cô cắn răng bắt được cánh tay hắn, “Tôi hỏi ông một lần nữa”, cô lấy hết tất cả dũng khí, lẳng lặng mở miệng, “Ông có yêu tôi không?”
Giống như trải qua cả một thế kỷ, hắn nhẹ nhàng, quyết tuyệt đẩy tay cô ra: “Đừng bao giờ hỏi tôi, cũng đừng bao giờ để cho tôi nhìn thấy cô như vậy nữa”.
Taybị hắn đẩy ra, suy sụp trượt xuống, cũng như trái tim cô, từ nay về sau sẽ rơi xuống vực sâu, không thể cứu vãn.
Là ai đã từng nói qua, tình yêu đau triệt nội tâm mới là thật, chỉ có hạnh phúc là giả.
Tình yêu của cô, đã chết vào mùa thu này, kể cả những giọt nước mắt cũng như niềm vui khi ở bên hắn, cũng giống như lá rụng, rơi xuống, biến thành cát bụi.
Thời điểm cô rời đi, thậm chí cũng không liếc mắt hắn một cái.
Ánh mắt Lý Kiều thâm trầm nhìn theo bóng dáng của cô, nhìn cô mở cửa, chậm rãi tiêu sái đi ra ngoài.
Chỉ là trong nháy mắt, cửa lại đột nhiên bị đẩy ra, cô lại một lần nữa xuất hiện ở trước cửa, lặng lẽ nhìn hắn.
Tim đập mạnh, giờ phút này tốc độ lại bắt đầu nhanh hơn, hắn nhìn cô, chỉ có thể nhìn cô, hô hấp cơ hồ đều bị ngưng trệ.
Sau đó, hắn thấy bên môi cô nhẹ nhàng nở ra một nụ cười, dần dần, đôi mắt hổ phách kia tràn ngập ánh sáng.
“Hẹn gặp lại”. Cô nói, cười đến xán lạn như vậy, đẹp, đẹp đến nỗi tâm hắn cũng đau đớn.
Hẹn gặp lại.
Hắn nghe thấy tiếng bước chân rời đi của cô, ở trong lòng chậm rãi nói với chính mình.
Khi gặp lại, cô sẽ không còn là Thích của trước kia, Thích của hắn.
“Lý tiên sinh, máy tính tôi đã thu dọn xong rồi, số liệu vẫn có thể trở lại như cũ”.
Hắn gật đầu, mỏi mệt tựa vào trên ghế.
Máy tính nát, số liệu còn có thể khôi phục, vậy trái tim vỡ vụn của hắn, phải làm sao bây giờ?
“Ánh mắt ngài— sao lại đỏ như vậy?” Thư ký nhìn hắn, chần chờ hỏi.
“Không có việc gì”, hắn lạnh nhạt lên tiếng, xoay ghế dựa nhìn về phía cửa sổ sát đất, “Nhìn màn hình máy tính quá lâu”.
Tân hôn vui vẻ, chú Lý!
“Đây là lễ phục biểu diễn của đêm nay, họ mang đến cho em”. David dặn dò người trợ lý đem quần áo treo lên, ngồi xuống bên cạnh Thích.
“Anh không đi Thượng Hải sao?”. Lười biếng quét mắt anh ta một cái, trong đôi mắt Thích hiện lên tia trào phúng, “Hôn lễ của người bạn tri kỷ anh không muốn tham dự sao?”
David có chút xấu hổ nhìn cô, bất đắc dĩ cười: “Em đối với anh mà nói quan trọng hơn”
“Ồ”, Thích thản nhiên lên tiếng, tay từng chút từng chút một khẽ lay lay vạt áo.
“Cậu ta ~~ kì thật rất lo lắng cho em”. Trong lúc do dự, suy nghĩ chợt thoát ra khỏi miệng.
Thích không quay đầu, thậm chí ngay cả mí mắt cũng chưa nâng một chút, chỉ lạnh lùng nói: “Em đi thay quần áo, thời gian cũng không còn nhiều”
Lo lắng?
Thích cười nhạo, đóng sầm cửa phòng thay quần áo lại.
Hắn lo lắng thì có ích lợi gì? Cô cần hắn lo lắng làm cái gì? Lấy sự lo lắng đó biến thành bức tranh treo lên trên tường ngắm làm kỷ niệm sao?
Tôi không yêu cô.
Thanh âm tuyệt tình của hắn vẫn như cũ vang lên bên tai, cũng như tư thái ruồng bỏ của hắn, cho tới bây giờ cũng không có một phần do dự.
Hận hắn sao? Cô nhìn chính mình trong gương, ánh mắt đỏ vẫn kiên cường không chịu thua kém. Ngày ấy, cô đã rõ ràng cười và nói với hắn câu tạm biệt.
Có lẽ là thấy mình có lỗi, trong ánh mắt hắn nhìn cô lần cuối cùng kia, dường như cất giấu những cảm xúc mà cô không thể hiểu, bi thương, bất đắc dĩ, đau đớn, ảo não, không từ bỏ?
A ha, không từ bỏ? Nếu hắn thực sự luyến tiếc, sao lại xoay người trốn đi rất xa?
Cô biết thành phố kia. Theo lời bà nội nói lúc trước, đã biết nơi đó có bao nhiêu năm xa hoa trụy lạc, ngợp trong vàng son. Cách bờ sông Hoàng Phổ mười dặm là một đô thị có nhiều người nước ngoài ở, lầu cao vững chãi khung cảnh thái bình, cho dù là một người dân địa phương mắt xanh tóc vàng ở nước Anh cũng có thể đôi mắt tỏa sáng thốt ra hai từ, Thượng Hải.
Tốt lắm —— làm một cái hôn lễ mà chạy xa như vậy, là sợ cô nhiệt huyết sôi trào mà phá hỏng sao?
Cha đã nói, nếu không thể buông tay, vậy nhất định phải có được.
Mà lúc này đây, cô thật sự là muốn từ bỏ, bởi vì cô hoàn toàn hiểu được, trên đời có một số việc, không phải cứ muốn là có thể làm được, rất nhiều thời điểm, cố chấp sẽ chỉ mang đến kết cục đau buồn cho con người.
Hôm nay sau khi cách xa hai tháng, chính là hôn lễ của hắn, giờ phút này là sáu giờ mười phút tối tính theo giờ Luân Đôn, múi giờ số tám. Đến tận lúc này, người đàn ông kia đã thực sự có năng lực làm cho cô hoàn toàn mất hết hy vọng.
Nhưng, cô sao có thể để cho hắn vừa lòng đẹp ý?
Xốc rèm cửa sổ lên, tấm kính của cửa sổ sát đất phản chiếu thân ảnh của chính mình, mảnh đai bạc trên cổ lóe ra ánh sáng tuyệt mỹ mà cô liêu, sau đó cô nghe thấy đầu dây bên kia đã vang lên một thanh âm quen thuộc, vẫn êm tai như trong trí nhớ.
“Xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàng, sao Lý chủ tịch vẫn có thể tiếp điện thoại?” Khóe miệng Thí