Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích

Thích

Tác giả: Cảnh Hành

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 134930

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/930 lượt.

c trời âm u, nhưng lại thổi đến từng đợt gió tuyết, làm cho hắn nhớ đến thánh đường Andrew.
Nếu tính theo múi giờ châu Âu, sinh nhật hắn còn chưa tới.
Dập tắt điếu thuốc trong tay, hắn đứng dậy đi đến phòng bếp pha tách cà phê.
Theo thói quen đưa tay bắt lấy cái ly đầu tiên trên giá, hắn chăm chú nhìn hình ảnh quen thuộc được in trên đó, cười nhạt một cái chuẩn bị thả lại.
Ngực bỗng nhiên truyền đến một trận nhói đau, nhẹ buông tay, chiếc ly rơi xuống trên nền đá cẩm thạch.
Hắn bỗng dưng trừng mắt nhìn những mảnh nhỏ vương vãi, hình ảnh tươi cười trong trí nhớ rạn nứt không hề đầy đủ, trái tim không tự chủ nhảy dựng lên.






Lại một năm nữa tại Stockholm
Thích. Trong lúc mông lung, chợt nghe thấy có người đang khẽ gọi, thay cô đắp lại chăn, đem cô ôm chặt vào lồng ngực ấm áp.
Đột nhiên có xúc động muốn rơi lệ.
Mở mắt ra, đối mặt là một đôi mắt màu lam thẫm, quen thuộc và mang theo một chút đau đớn.
Thích nhìn anh không nói gì, chỉ còn sự trầm mặc lan tràn trong không gian.
“Thích——” Tô nhìn cô, trong mắt mang theo sự lo lắng.
“Em khi nào thì có thể đàn lại?” Cô quan sát anh, lập lại một lần nữa.
“Anh không biết”, vẻ mặt Tô tái nhợt, sắc mặt cũng chẳng tốt hơn so với cô, “Ngón tay em đã gãy xương rất nghiêm trọng, dây chằng cũng bị tổn thương, hơn nữa lúc được đưa đến bệnh viện cũng không phát hiện kịp——-”
“Em hiểu rồi!” Thích lớn tiếng quát bảo anh ngưng lại, đôi mắt nhìn anh ẩn chứa một mảnh u ám, “Anh để em một mình bình tĩnh một chút, được không?”
Cô căn bản không nhận ra thanh âm của mình giờ phút này lại đáng thương đến cỡ nào, lại vẫn cố gắng trấn tĩnh, Tô cảm thấy tâm mình giống như bị ai đó huých vào, anh không nói gì, đứng lên bước nhanh ra khỏi phòng.
Cửa phòng khép lại trong chốc lát, Thích vùi đầu vào gối, răng nanh cắn chặt vào góc chăn, nước mắt như như mưa rơi xuống.
——- tôi muốn đứng trên khán đài, ánh đèn chiếu sáng, có rất nhiều người nhìn tôi, như vậy,
Có lẽ ngày nào đó, người tôi vẫn tìm kiếm sẽ phát hiện ra tôi.
Giấc mơ của cô, cho tới bây giờ vẫn là muốn thực hiện giấc mơ của hắn.
Ngay từ đầu, cô đối với việc học đàn cũng không có gì là đam mê. Nhưng chỉ vào ngày nào đó, tay hắn trên phím đàn bay lượn, âm nhạc vang lên, đôi mắt nhìn cô cười trìu mến, lòng cô đã khắc định một giấc mơ, từ đó về sau không bao giờ muốn tỉnh lại.
Vất vả lắm, cô mới có quyết định rời khỏi hắn, một mình bước tiếp về phía trước.
Vất vả lắm, cô mới đáp ứng bản thân mình rằng từ nay về sau sẽ chỉ hoài niệm hắn trong những nốt đàn, nhưng không ngờ vận mệnh lại tàn khốc ngay cả thứ để tưởng nhớ hắn cũng cướp đoạt của cô.
Chiếc giường cùng tấm chăn bông dày này căn bản không thể che dấu được những đau thương của cô, thời điểm tiếng khóc phát ra, có người đã đá văng cửa phòng, vọt tới trước giường gắt gao ôm cô vào ngực.
“Đừng khóc, Thích..” Tiếng nói khàn khàn mang theo sự đau thương vô hạn, từng chút từng chút thì thào bên tai cô, “Anh sẽ đau lòng”.
“Anh đi ra ngoài ———-” cô giống như tìm được đối tượng phát tiết, liều mạng đánh anh, còn hất cánh tay anh ra, lại phát hiện chính mình một chút khí lực cũng không có, hung hăng cắn cổ tay anh, nhưng anh không né tránh, cho dù bị cô cắn đến chảy máu, cũng không chịu buông tay.
Cô bị anh đánh bại, cũng mất hết sức lực, chỉ rúc vào lòng anh, nhẹ giọng nức nở.
“Anh không buông tay, cũng sẽ không ra ngoài”, Tô giữ lấy cằm cô, buộc khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt kia phải đối mặt với anh, “Nếu sớm biết rằng em một mình trong phòng là vì muốn lặng lẽ khóc, anh vừa rồi đã không rời khỏi”.
“Diệp Thích, em thật là đáng ghét, từ lúc ban đầu gặp em em cũng chỉ biết khóc lóc với anh, anh một đường theo em đến Stockholm, di động còn chưa kịp sạc pin, không phải là muốn nhìn thấy nước mắt của em, từ nay về sau nếu em còn dám rơi một giọt nước mắt trước mặt anh nữa, anh sẽ ——”
“Sẽ thế nào?”
Thích quên cả khóc, nhìn anh đang nghiến răng nghiến lợi kìm lòng không được mà mở miệng, có chút kinh ngạc, cúng có chút giật mình —— Tô một đường theo cô đến đây sao?
Anh không trả lời, hạ xuống môi cô một nụ hôn nóng bỏng, bá đạo lại xen lẫn một chút không cam tâm, hung hăng trừng phạt cánh môi cô, xâm chiếm lấy hơi thở của cô. Trái tim cô, ngay tại giây phút đó bắt đầu rối loạn.
Thích giương đôi mắt nhòa sương mù nhìn gương mặt anh tuấn trước mắt, đôi mắt màu lam thẫm luôn mang theo kiêu ngạo kia, giờ đây đã tràn đầy sự lo lắng và đau lòng.
Tô.
Cô ở trong lòng gọi nhẹ tên anh, ngực bỗng nhiên dâng lên một sự ấm áp khác thường.
Anh thích cô, quý trọng cô.
Thì ra cam giác được người khác yêu mến lại tốt đẹp như vậy.
Có lẽ ngay từ đầu anh đã hấp dẫn cô rất sâu sắc, chỉ là trong đáy lòng luôn tồn tại bóng dáng người kia, làm cho cô lơ đãng xem nhẹ anh.
Mùa xuân ởStockholmvẫn lạnh như xưa.
Năm đó khi Lý Kiều mang cô đến đây, chỉ vội vàng dừng chân tại thành phố này một chút. Nhưng Tô thì dường như rất quen thuộc v


XtGem Forum catalog