Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích

Thích

Tác giả: Cảnh Hành

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 134928

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/928 lượt.

ới nơi này, lúc nào cũng đưa cô đi dạo.
Vết thương ở tay dần dần khép lại, chỉ là các đốt ngón tay không thể linh hoạt như xưa nữa, bác sĩ nói muốn đánh đàn lại thì không có khả năng.
Thích nghe được bác sĩ chuẩn đoán như vậy chỉ nở nụ cười thản nhiên, cha đứng một bên, đưa tay nhéo hai má cô một chút.
Trong trí nhớ, cha không phải là người chủ động thân thiết với cô như vậy, giây phút đó, trong lòng cô dâng lên chua xót, nhưng vẫn cố nhịn xuống nước mắt mà quật cường năn nỉ “Đừng cho ông ấy biết”.
Cha đáp ứng cô, ngày hôm sau liền bay trở về nước Anh, ông biết con gái của mình cần thời gian để chữa khỏi vết thương, không chỉ riêng vết thương ở tay.
“Mở cửa ra không lạnh sao?” Tô ôm cô từ phía sau, có chút trách cứ mở miệng.
Thích lắc đầu: “Đẹp quá”
Chỗ bọn họ đang ở đối diện với hồ Maralen, lúc này băng tuyết đã phủ nhẹ, muôn nghìn dáng vẻ, như một bức tranh tuyệt mỹ.
“Em thích sắc màu của hồ nước”, Thích cười khẽ, “trông rất giống màu mắt anh”
Tô chậm rãi xoay người cô lại, đôi mắt lam thẫm nhìn cô trêu tức : “Em đang tán tỉnh anh sao?”
Thích bên tai đỏ lên, muốn tránh né khỏi cái ôm của anh: “đâu có —–”
“Ngày mai mang em đến xem Chiến hàm Vasa (*) nhé?” Tô cười nhẹ hỏi, cằm đặt vào mái tóc mềm mại của cô.
Chiến hàm Vasa?
Ánh mắt Thích tối sầm lại.
Hơn ba trăm năm trước đã chìm nghỉm, là vì không thể chịu tải nặng.
Cảm tình giữa người với người cũng là như thế, đơn phương càng tham lam kỳ vọng cao, thì càng làm cho quan hệ hai bên nhanh chóng sụp đổ.
Có lẽ tình yêu của cô dành cho Lý kiều, cũng giống như Chiến hàm Vasa, cuối cùng chỉ có thể chìm sâu vào biển Batil.
(*):
Vasa được đóng tại xưởng đóng tàu ở trung tâm thành phốStockholm. Sau đó, nó được chuyển tới vị trí khác không xa bến tàu của cung điện hoàng gia để vận chuyển tải dằn, đại bác và đạn dược lên tàu, chuẩn bị chuyến đi đầu tiên. Việc tàu rời bến cũng được tổ chức rất long trọng.
Tàu sẽ phải đi qua các đảo ngầm của Stockholm, đón 300 binh sĩ lên khoang, sau đó sẽ bắt đầu hành trình chinh chiến. Bởi vậy, trên khoang của Vasa ngoài 100 thành viên thủy thủ đoàn còn có cả phụ nữ và trẻ em. Họ đến chia tay chồng, cha mình trước chuyến đi và cũng để được đi trên chiếc chỉ huy hạm đẹp tuyệt vời này.
Tuy nhiên gió không thuận lợi cho lắm, 100m đầu tiên rời bến, Vasa được kéo đi bằng dây chão cùng với neo. Sau đó thuyền trưởng Söfring Hansson ra lệnh: “Căng buồm mũi, buồm chính, buồm đuôi”. Các thủy thủ leo trên dây chão căng bốn trong số mười chiếc buồm. Đại bác bắn chào mừng…
Đoạn miêu tả tiếp theo được lấy từ bản báo cáo chính thức của hội đồng quốc gia trước vua Gustaf II Adolf: “Tàu bị nghiêng sang mạn, nước tràn qua các ô cửa đại bác và chìm dần xuống đáy biển, toàn bộ cờ và buồm vẫn căng…”.
Năm 1956 chiếc tàu chìm được phát hiện gần đảo Beckholmen, được đưa lên khỏi mặt nước và chuyển đến địa điểm đặc biệt vào năm 1961, nơi trong gần 20 năm liền diễn ra công việc khôi phục và bảo dưỡng. Năm 1987 một bảo tàng mới được tiến hành xây dựng dành cho con tàu. Ngày 15-6-1990 vua Karl XVI Gustaf long trọng khánh thành Bảo tàng Vasa.
Con tàu đã bơi được 1.300m và nằm dưới đáy biển 333 năm.






Mang cô trở về
“Hoàng hậu Bắc Âu”(*) vào những ngày này đẹp đến nỗi làm con người ta muốn rơi lệ, bồ câu trắng tung bay, cỏ lau lắc lư trong gió, ánh chiều tà của hoàng hôn chiếu xuống làm mặt hồ dần dần thiêu hồng, lại phát ra những luồng sáng bạch kim.
“Sao vậy?” Tô ôm lấy vai cô, cúi đầu hỏi.
Thích trầm mặc tiến sát vào lòng anh, thật lâu sau mới rầu rĩ trả lời: “Em nhớ mẹ”.
Nhìn khung cảnh này, bỗng nhớ tới ngôi nhà ở phía tây bờ biển Scotland kia, khi mẹ còn sống, bọn họ hàng năm đều đến đó ở một thời gian, bởi vị mẹ rất yêu cảnh mặt trời lặn trên biển nơi đó. Người một nhà cùng nhau ngồi trên núi, xa xa hải đảo nhấp nhô, rộng lớn mạnh mẽ, áng mây chập chùng, một vầng mặt trời đỏ rực chậm rãi chìm vào đáy biển, chỉ còn lưu lại những tia sáng cuối cùng, giống như được sinh sôi từ lòng biển cả.
Cô tham lam buông thả mê luyến sự ấm áp của Tô, nhu hòa mà vô hại, không giống như ai đó, nuông chìu vô hạn, giống như cây thuốc phiện, khiến cô nghiện càng sâu, cũng càng đau.
Không nên nghĩ đến hắn nữa, tầm mắt mê man lướt qua bả vai Tô, chỗ dòng nước gợn nhộn nhạo kia, chính là cung điện Dnottingholms Slott tráng lệ được thế gian xưng tụng là một Versaille (**) của Bắc Âu, bỗng nhiên muốn thời gian mãi mãi dừng lại giây phút này, ngay tại trên hòn đảo yên bình này.
Bất tri bất giác cuộc sống ở đây đã trải qua một tháng, đối với thành phố nơi đây, Thích đã dần dần quen thuộc.
Tư kinh
Tô thích xưng hô nó như vậy, mà trong bức thư cô gửi cho cha cũng viết rằng, Tư Kinh rất tốt, có lẽ sống cả đời ở đây cũng không vấn đề gì.
Tô nhìn thấy, sẽ thản nhiên hỏi cô, em cùng ai sống cả đời ở đây? Nhưng trong đôi mắt lam thẫm kia, đã có một tia sung sướng lan tỏa.
Tô có nhiều lúc đi ra ngoài, tuy rằng