Tác giả: Quất Tử Thụ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341456
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1456 lượt.
một hơi thật sâu: “Đem số điện thoại ở quê của Miêu Miêu cho em, cũng may nha đầu chết tiệt ấy vừa lên tàu hỏa đã tháo di động ngay, nhân họa đắc phúc (gặp dữ hóa lành), bây giờ thì anh ta hoàn toàn không thể tìm được cậu ấy rồi.”
Đây là chuyện không thể tưởng tượng nổi, vì vậy Trần Mặc tự nhủ nhất định phải bình tĩnh, bởi vì anh sắp phát điên lên rồi, anh nhớ là mình chưa bao giờ lại tức giận như vậy, cố gắng nghĩ xem có cách gì để giải quyết không, nhưng cuối cùng anh bị suy sụp vì chẳng có cách gì cả, cuộc đời anh hoàn toàn chưa bị người con gái nào làm cho cực khổ như vậy.
Chuyện này gọi là gì?
Trần Mặc thầm nghĩ, còn chưa đến mười ngày, mười ngày trước cô gọi điện thoại cho anh, khóc sướt mướt nói muốn gặp anh, mười ngày sau, cô để lại cho anh một mảnh giấy chỉ có ba câu, ra đi không để lại một dấu vết gì. Vậy là hơi quá đáng rồi, dù có tùy hứng cũng không nên tùy hứng kiểu như vậy. Trần Mặc nghĩ anh nhất định không thể nuông chiều cho hành động quá đáng này. Anh nhất định phải cho Miêu Uyển một bài học, để cô hiểu rằng tình cảm không phải là chuyện để đùa giỡn như vậy được. Trần Mặc giận dữ không thể nào nguôi, thật sự không cách nào giải tỏa được, anh chỉ có thể đi ra bãi tập thượng chạy mấy vòng.
Thoạt đầu, mới nhìn mấy cậu lính mới đều cảm thấy khâm phục và kính nể.
Oa! Quả không hổ danh là đội trưởng, rõ ràng là ngày nghỉ mà vẫn còn bền bỉ luyện tập.
Một lúc sau, không ổn rồi, ôi, có ai còn nhớ được đội trưởng đã chạy mấy vòng rồi không?
Thành Huy bị trung đội trưởng Tam gọi điện giục đến vã mồ hôi trán, trung đội trưởng Tam la hét ở trong điện thoại, bảo không ổn rồi, đội trưởng xảy ra chuyện rồi, anh ấy đã ở bãi tập thượng chạy hơn tám mươi vòng, tôi muốn qua kéo anh ấy lại, anh ấy liền trừng mắt với tôi, nhìn cứ như muốn giết người ấy, anh mau đến đây xem xem nhé!
Thành Huy từ trụ sở đến thẳng bãi tập, Trần Mặc vẫn còn đang chạy, đoán chừng muốn chạy đến cả trăm vòng, Thành Huy đứng ở bên cạnh bãi tập quát to một tiếng, Trần Mặc quay sang nhìn anh giơ ba ngón tay lên, Thành Huy không hiểu gì, Trần Mặc nói giọng khàn khàn: “Chờ mình một chút.”
Vừa hết ba vòng, Trần Mặc dừng lại ở gần anh, bước từng bước chậm rãi.
“Cậu ở đây làm gì?” – Thành Huy lấy làm khó hiểu.
“Không có gì, tâm trạng không tốt, chạy một chút.”
Ban đầu, chỉ muốn chạy để giải tỏa một chút, chạy mười vòng cảm thấy chưa đủ, lại chạy hai mươi vòng, hai mươi vòng chưa đủ liền chạy một mạch năm mươi vòng, cuối cùng quyết tâm chạy đến một trăm vòng! Lúc Thành Huy tới, Trần Mặc còn thiếu ba vòng nữa là tròn một trăm.
“Có chuyện gì không?”. Trần Mặc toàn thân đẫm mồ hôi, anh nhặt quần áo đã bị ném xuống đất khoác lên người, đi về phòng làm việc tìm nước uống, Thành Huy đi theo phía sau dở khóc dở cười, thầm nghĩ lời này phải là mình hỏi mới đúng.
“Tâm trạng thế nào, sao lại không tốt? Tối qua còn hớn ha hớn hở đi tìm em dâu không phải sao? Em ấy với cậu giận nhau à? Còn không chịu tha thứ cho cậu? Ôi giời, Trần Mặc, không phải mình nói xấu cậu đâu, nhưng cậu đôi khi cũng phải nhường nhịn, nói vài câu ngọt ngào một chút…”
“Cô ấy với mình không giận dỗi, cô ây đá mình rồi”. Trần Mặc phát hiện ra đêm qua đi vội, trà trong chén còn chưa kịp đổ, anh cũng lười chẳng muốn thay nữa, cầm một chén nước lạnh uống cạn luôn, cái buốt giá ào vào dạ dày, kèm theo cả cái vị chua chua của trà để qua đêm, lập tức làm dịu đi cái nóng trong người.
“Cái gì?”. Thành Huy không thể tin được.
“Chia tay, cô ấy bỏ mình rồi.” Trần Mặc nói.
Thành Huy cười: “Ôi giời, Trần Mặc, cậu đừng vội đau khổ, mình đã nói với cậu rồi, các cô gái đều như vậy, suốt ngày đòi chia tay, nhưng thực ra cô ấy chỉ muốn dọa cậu thôi, để cậu phải dỗ dành cô ấy, cậu đừng coi đó là thật, cậu xem cậu đi… Trở về hao tốn sức mà chạy lòng vòng, còn Miêu Miêu không chừng lại đang ở đâu đó ngồi khóc ấy chứ. Con gái đều như vậy, lúc cô ấy nói không cần chính là lúc cô ấy muốn cậu phải cầu xin cô ấy, cậu từ nay về sau…”
Trần Mặc cầm cái chén ngây ra, sững sờ: “Thành Huy, cô ấy không dọa mình, cô ấy đi hẳn rồi, nghỉ việc, về nhà rồi, mình vừa gọi di động cho cô ấy, ngay số cũng hủy rồi, cô ấy thật sự bỏ mình, không muốn gặp lại mình nữa.”
Trần Mặc nói ra mấy chữ cuối kia bỗng dưng thấy lồng ngực quặn lên đau đớn, dữ dội, cứ như là có khúc thịt nào đó bị kéo đứt vậy, mới đầu anh tưởng là do chạy nhiều nên cơ bắp bị co rút, thế nhưng sau khi hít thở sâu như thường lệ, anh mới phát hiện thì ra không phải…
Thì ra, không phải là như vậy.
Trần Mặc cảm thấy anh nhất định phải làm cho chuyện này được rõ ràng, bất luận thế nào, anh vẫn muốn làm rõ sự thật, cho dù chết đi không thể sống lại, anh cũng phải chết một cách quang minh.
Kỳ thực, ngay từ đầu, Thành Huy làm cho anh nhớ đến điểm đầu tiên, Thành Huy nói, pháp luật quy định tuổi kết hôn của đàn ông là 22, tuổi tham gia quân ngũ là 17, điều này nói lên cái gì, chính là chứng tỏ phụ nữ còn khó đối phó hơn cả quân địch, cho nên chuyện yêu đương thất bại ở trên tay phụ nữ đó lại là chuyện