Tác giả: Quất Tử Thụ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341436
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1436 lượt.
anh, lông mi dài chớp chớp mang theo nước mắt chảy xuống, giống như một con đà điểu đang hoảng sợ. Trần Mặc cúi đầu hôn lên mí mắt cô, dịu dàng lau đi những giọt nước mắt của cô, mặc dù em rất sợ, nhưng, thật ra thì em cũng không kháng cự, không phải sao?
Gả cho anh….
Trần Mặc nhẹ nhàng gạt tóc dài của Miêu Uyển ra sau, đôi môi khô khốc mài qua tai cô xuống đến gáy, hô hấp nóng rực bao quanh, anh thấp giọng nói, gả cho anh, kết hôn với anh, sinh con cho anh, con của chúng ta…..
Miêu Uyển mắt vẫn nhắm lại không nói một lời nào, cô nghiến răng nghiến lợi, cơ thể run run, nghĩ thầm người đàn ông này thật không tốt, lần đầu tiền cầu hôn cô là khi cô còn có nửa xiên thịt dê nướng chưa ăn xong, lần thứ hai cầu hôn thì là khi hai chân cô đều không chạm đất, còn lần thứ ba…… Vì cái gì mà lại phải hỏi cô ở thời điểm cô không thể bình tĩnh mà suy nghĩ chứ?
Là cố ý đấy! Nhất định là cố ý!
Miêu Uyển vô cùng tức giận ôm Trần Mặc, càng ôm càng siết chặt anh, giống như muốn đem bản thân mình cất giấu trong lồng ngực của anh.
Trần Mặc chợt nhớ tới khi anh còn nhỏ, anh đã từng xem một bộ phim hoạt hình, trong phim có một cô gái nhỏ bằng ngón tay cái, khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt trong suốt, cô gái ấy sống trong vỏ của quả hạnh đào.
Người yêu của anh!
Anh muốn giấu em đi, chỉ thuộc về mình anh, giấu em trong chiếc hộp vững chắc, bỏ vào túi áo bên trái, ngay sát trái tim anh.
Trần Mặc từ từ cởi bỏ quần áo của Miêu Uyển, động tác chậm chạp, ánh mắt chăm chú nhìn từng biểu hiện trên mặt Miêu Uyển, anh hít thở nhẹ nhàng, giống như anh đang cầm trên tay một cái bình sứ, cho đến khi làn da trắng nõn nhấp nhô như những con sóng nhỏ lộ ra dưới ánh đèn màu vàng.
Tay Miêu Uyển nắm chặt lại thành quyền, móng tay cắm vào lòng bàn tay, trong lòng cô đang không ngừng đấu tranh, kháng cự hay là thuận theo, ngay sau đó trong đôi mắt cô chỉ còn lại hoang mang và hoảng sợ. Trần Mặc kéo chăn qua trùm lên hai thân thể trần truồng đang dính chặt vào nhau, Trần Mặc cảm thấy hai người như đang hòa tan vào nhau, trong ngực ấm áp, anh có thể cảm nhận được trái tim Miêu Uyển cũng đang đập rất nhanh. Miêu Uyển bị Trần Mặc ôm thật chặt, cô không thể nhúc nhích được, đôi mắt long lanh ngập nước, rưng rưng sắp khóc, Trần Mặc ôm chặt lấy cô nói đừng sợ, không phải sợ, anh sẽ không làm tổn thương em…Anh hôn lên mí mắt cô, như muốn vỗ về cô, rồi đôi môi anh lại dịu dàng hôn môi Miêu Uyển rồi di chuyển đến lỗ tai, bàn tay lưu luyến từ từ di chuyển trên làn da mềm mại của cô. Miêu Uyển giống như chìm đắm trong từng cử chỉ của Trần Mặc, cô thở dốc, giãy giụa thoát ra khỏi lồng ngực của Trần Mặc, hốt hoảng mở ngăn kéo ở đầu giường, luống cuống tìm đồ làm rối loạn hết mọi thứ trong đó, cuối cùng cô cũng sờ tới cái mình muốn tìm, cô lấy ra nhét vào trong tay Trần Mặc.
Trần Mặc cúi đầu nhìn hộp giấy trong tay thì sắc mặt trầm xuống, Miêu Uyển không biết nói thế nào chỉ cắn cắn khóe miệng, nghĩ thầm, không phải là anh không biết dùng như thế nào chứ? Trần Mặc ném hộp giấy xuống đầu giường nói anh không cần cái này, anh đảm bảo với em anh không có bệnh. Miêu Uyển tức giận cong người đấm vào lưng của anh một cái, em có nói là anh có bệnh sao, nếu không dùng cái này thì sẽ mang thai, anh biết không?
Có thai thì sinh nha, sinh cho anh con trai! Bằng không sinh con gái cũng được nữa!
Trần Mặc mỉm cười nhìn cô, vô cùng đắc ý, dưới ánh đèn dần dần lộ ra hàm răng trắng như tuyết.
Làm sao đây???
Dục vọng trong ánh mắt Trần Mặc nháy mắt mất hết, không còn lại một chút gì, chỉ có hối hận, nhìn anh giống như một cậu bé làm chuyện xấu bị phát hiện vậy. Miêu Uyển rốt cuộc trở lại bình thường, hít thở nhẹ nhàng, chân mày nhíu lại thành một cục nói eo, eo của em… Trần Mặc kéo chăn ra, dưới ánh đèn màu vàng nhìn thấy trên làn da trắng như tuyết là dấu tay màu đỏ sậm, trong đầu oanh một tiếng, thật là trời đất không dung, muốn tự mình cho mình một cái tát.
Đau lắm phải không? Trần Mặc tay chân luống cuống ôm lấy cô, nhẹ nhàng như đang nâng một quả trừng gà dễ vỡ, anh cúi đầu hôn lên bên hông của Miêu Uyển, đều bị sưng lên rồi, đầu lưỡi anh có thể cảm nhận được những vết sưng trên da của Miêu Uyển. Miêu Uyển cắn cắn khóe miệng nói không sao, em không đau, nhưng nước mắt không kìm được lại chảy xuống. Trần Mặc vô cùng hối hận, anh cẩn thận hôn những vết sưng đỏ trên da cô nói anh thật sự không dùng lực. Miêu Uyển nói vâng, em biết. Giọng nói yếu ớt, không còn hơi sức. Trần Mặc hỏi trong nhà em có dầu hoa hồng không? Miêu Uyển lắc đầu, cô chưa bao giờ dùng loại dầu này, bị thương với cô không quan trọng. Trần Mặc vì vậy lại càng thêm hối hận.
Miêu Uyển hoảng hốt luống cuống cố gắng an ủi người đàn ông vừa gây họa, cô vuốt ve tấm lưng rộng lớn ướt đẫm mồ hôi của Trần Mặc nói, thật sự là em không sao, đã hết đau rồi. Trần Mặc buồn buồn không vui ôm lấy cô, cẩn thận từng li từng tí hôn lên da của cô, lấy lòng nơi mới vừa rồi bị anh thô lỗ làm tổn thương. Thật là mềm yếu!