Tác giả: Thục Khách
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342194
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2194 lượt.
ộng thủ, quả là ngoài dự đoán, biết rõ hôm nay không thể thoát thân, Ôn Hải trấn định, cười nhạt nói: “Thì ra là Diệp thiếu chủ của Thiên Tâm, thất kính!”
Diệp Dạ Tâm vuốt cằm nói: “Diệp mỗ cũng đã sớm nghe đại danh của Ôn huynh!” Ánh mắt liếc nhìn Bạch Tiểu Bích.
Chuyện nàng sợ nhất rốt cuộc cũng xảy ra, Bạch Tiểu Bích hoảng sợ, bước đến đứng ngăn trước Ôn Hải nói: “Diệp công tử đã quên chuyện mình đáp ứng với ta rồi sao?”
Diệp Dạ Tâm không trả lời, nhìn Bạch Tiểu Bích nói: “Mệnh cách nàng ẩn chứa dị số, mang theo bên người rất dễ gặp nguy hiểm.”
Ôn Hải nhàn nhạt nói: “Diệp huynh hoài nghi ta là người sinh giờ Thìn kia, giữ nàng bên cạnh sẽ thành chuyện tốt, có lẽ nàng thật sự có thể mang chút vận khí tới cho ta?”
Diệp Dạ Tâm chậm rãi đi vào trong vòng cây, mỉm cười nói: “Đã sớm nghe nói Ôn huynh tài nghệ cao cường, hôm nay cả gan muốn lãnh giáo mất chiêu, không biết Ôn huynh có nể mặt không?”
Ôn Hải thản nhien nói: “Ta còn có lựa chọn khác sao?” Lúc hắn lên núi vẫn có người âm thầm đi theo bảo vệ, nhưng hiện tại không thấy một ai xuất hiện, cho thấy bọn họ đã sớm bị khống chế, nếu đối phương đã sớm quyết định, thà rằng giết lầm chứ không chịu bỏ sót thì làm gì có chuyện bỏ qua cho hắn?
Diệp Dạ Tâm làm tư thế mời rồi nói: “Mời Ôn huynh!”
“Không được!” Bạch Tiểu Bích sợ hãi, bất chấp lễ nghĩa, lên tiếng khuyên can: “Diệp công tử không cần quá lo lắng, sư phụ ta tuyệt đối không phải Cửu vương gia nào cả, công tử sợ người nhúng tay vào chuyện này sao, chúng ta cũng không muốn nhúng tay vào, nhưng là…”
Không một ai để ý tới nàng.
Chiết phiến trong tay khép lại, không có bất kỳ sự báo trước nào, Diệp Dạ Tâm lấn người về phía trước.
Bạch Tiểu Bích đang muốn ngăn cản, chỉ nghe tiếng gió vang lên bên người, Ôn Hải cũng không thấy tăm hơi đâu cả.
Hai đạo nhân ảnh rất nhanh chạm vào nhau, song phương lấy chiết phiến làm vũ khí. Bạch Tiểu Bích biết cuộc tỷ thí này thập phần hiểm ác, liên quan đến mạng người, mặt trắng bệch không còn chút máu.
Bạch Tiểu Bích chợt nhớ tới một chuyện, lớn tiếng hét lên nhắc nhở Ôn Hải: “Sư phụ cẩn thận cây quạt, trên đó có cơ quan cùng độc dược!”
Có tiếng người cười khẽ nhưng nàng không biết là ai đang cười cả.
Gió càng lúc càng lớn, tốc độ của hai người nhanh đến nỗi không thể phân biệt được ai với ai cả.
Càng gấp gáp, kết quả càng chậm chạp không hiện ra, Bạch Tiểu Bích nắm chặt tay, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh, vừa muốn cuộc tỷ thí này nhanh kết thúc vừa sợ nó kết thúc. Hắn mang theo nhiều người như vậy, rõ ràng là đã chuẩn bị kỹ lưỡng, cho dù Ôn Hải có thắng, hắn thật sự sẽ để hai người đi sao?
Bạch Tiểu Bích đang chìm trong suy nghĩ, một đạo hàn quang đột ngột đánh tới chỗ nàng. Bạch Tiểu Bích theo bản năng lùi lại.
Nhưng một người không luyện võ sao có thể nhanh hơn kiếm được? Trong tình huống chỉ mành treo chuông, chỉ còn một chút xíu nữa thôi là đâm tới nàng, một thân ảnh bay tới cắt ngang đường kiềm.
Bạch Tiểu Bích mặt cắt không còn giọt máu, thất thanh kêu lên: “Sư phụ, cẩn thận!”
Lời còn chưa dứt đã nghe thấy chưởng phong xé gió tới, người trước mặt văng ra, rơi thẳng xuống vách núi đá!
Bạch Tiểu Bích ngơ ngác, không la hét cũng không nhúc nhích, bất động không phản ứng không thể tin được những chuyện phát sinh trước mắt. Nàng không thể nào tin được, hắn vì cứu nàng mà chết! Nàng muốn khóc nhưng lại phát hiện bản thân không thể nào khóc nổi.
Cuối cùng, Bạch Tiểu Bích nhịn được lao tới vách đá.
Nữ tử áo đen thu kiếm nói: “Thuộc hạ vừa tới, tự tiện xuất thủ, xin thiếu chủ trách phạt!”
Diệp Dạ Tâm giơ tay ngăn nàng ta lại rồi nói: “Thôi, không liên quan tới ngươi!”
Nữ tử áo đen nhìn Bạch Tiểu Bích đứng trên vách đá, cất tiếng hỏi: “Phải xử trí nàng ta thế nào?”
Diệp Dạ Tâm không trả lời, chậm rãi bước đến gần vách đá.
Bạch Tiểu Bích nghe tiếng động, chậm rãi xoay người: “Chuyện Lý gia coi như xong, sư phụ ta cũng không còn để đối nghịch với ngươi nữa, Diệp công tử tính xử trí ta như thế nào?” Sắc mặt nàng không đổi nhìn thẳng vào hắn, đờ đẫn nói: “Giết hay giữ lại? Không biết ta còn giá trị lợi dụng nữa không?”
Diệp Dạ Tâm không trả lời. Xử trí nàng thế nào, hết thảy đều đã có kế hoạch rồi, sẽ không bởi vì bất kỳ ai mà nương tay.
Lần đầu gặp mặt, thấy nàng cửa nát nhà tan, khả ai đáng thương nên mới ra tay nghĩa hiệp. Những lần sau đó tiếp cận cũng chỉ vì mệnh cách khác thường của nàng.
Rõ ràng là rất sợ hãi nhưng lại cố tỏ ra vẻ trấn tĩnh cùng kiên cường, tiểu nha đầu tâm tư linh hoạt thú vị, hắn làm sao không nhận ra được tâm tư của nàng chứ, rõ ràng là đã động tâm với hắn nhưng hết lần này tới lần khác mạnh miệng nói vì báo ân, bị hắn lợi dụng, bị Ôn Hải lợi dụng nhưng vẫn một mực hi vọng ở hai người bọn họ, thật là một nha đầu ngốc!
Diệp Dạ Tâm phất tay ra hiệu cho nữ tử áo đen lui xuống, khẽ thở dài nói: “Dọa đến ngươi rồi, tới đây, theo ta trở về!”
Bạch Tiểu Bích nghe vậy cũng không tỏ ý vui mừng, chỉ cười nói: “Còn tưởng rằng Diệp công tử thấy ta tội nghiệp mà giơ cao đánh