Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Mệnh Tân Nương

Thiên Mệnh Tân Nương

Tác giả: Thục Khách

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342189

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2189 lượt.

khẽ, hóa ra là muốn giữ ta lại bên người, tiếp tục giúp ngươi dẫn dụ người sinh giờ Thình kia ra sao?”
Diệp Dạ Tâm không phủ nhận, giọng nói vẫn nhân nhượng như ngày nào: “Tới đây, ta sẽ không giết ngươi!”
Nàng lắc đầu nói: “Nếu ta không đi theo ngươi?”
Hắn im lặng không lên tiếng, ý tứ rất rõ ràng, nàng không còn lựa chọn nào khác.
Bạch Tiểu Bích nhìn gương mặt quen thuộc trước mắt, lắc đầu, lớn gan thừa nhận: “Mỗi một lần ta xảy ra chuyện đều là được ngươi cứu, ta cũng có chút thích ngươi, nhưng như vậy thì sao? Người lợi dụng ta chính là ngươi, người giết sư phụ ta cũng là người, muốn bắt ta về nhốt lại cũng là ngươi, có phải ngươi đang chê cười ta si tâm vọng tưởng, có mắt không tròng?”
Hắn không nhịn được cười, chậm rãi bước đến gần nàng nói: “Theo ta trở về!”
Nàng vẫn không nhúc nhích: “Trở về để ngươi nhốt ta lại sao?”
“Làm sao như vậy được?”
“Ta còn có thể tin ngươi sao?”
Diệp Dạ Tâm dừng bước, ôn nhu nói: “Hôm nay ngươi chỉ có thể tin ở ta, chẳng lẽ ta đối với ngươi không tốt bắng hắn?”
“Nhưng người cứu ta chính là hắn, từ đầu đến cuối ngươi đều lợi dụng ta, lợi dụng ta đi tìm người sinh giờ Thìn kia,” nói nàng thương tâm, không bằng nói nàng đang tuyệt vọng thì đúng hơn. Bạch Tiểu Bích không nhìn hắn nói, “Cho dù ngươi không chê cười thì ta cũng tự chê cười chính mình, đã biết ngươi không từ thủ đoạn nào hại người, lại còn muốn tin tưởng ngươi, còn cho rằng ngươi thật lòng đối tốt với ta, nhưng hôm nay, ta sẽ không để ngươi lợi dụng nữa, các ngươi ai cũng đừng nghĩ lợi dụng ta.”
“Tiểu nha đầu!” Diệp Dạ Tâm biến sắc, phi thân tới vách đá.
Vách đá sâu hun hút, sương mờ che kín, đâu còn bóng dáng của nàng!
Diệp Dạ Tâm chậm rãi thu tay lại, cúi đầu nhìn xuống vách núi, im lặng không nói. Đã quen lợi dụng người khác làm việc thay mình, vậy mà tới lượt nàng lại có chút không đành lòng, hắn chưa từng nghĩ nàng lại có dũng khí như vậy.
Nữ tử áo đen lên tiếng gọi: “Thiếu chủ!”
Diệp Dạ Tâm hoàn hồn, quay người hỏi: “Nhận được tin?”
Nữ tử áo đen do dự một chút rồi nói: “Chủ công vừa mới gửi tin, nói thiếu chủ không cần lo lắng về chuyện Cửu vương gia, chuyện năm đó là chủ công đích thân xử lý.” Thấy hắn im lặng không nói, nàng ta vội nói thêm: “Họ Ôn kia dù sao cũng không nên giữ lại, thiếu chủ xử trí như vậy rất hợp lý.”
“Viết thư nói cho lão nhân gia ngài, có thể khởi sự được rồi,” hắn không nhìn nàng ta mà quay đầu nhìn những người còn lại, thản nhiên nói: “Đi xuống tìm cho ta, sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”
Bạch Tiểu Bích vừa rớt xuống, nước từ bốn phía lập tức bao lấy nàng, tràn vào mũi miệng, cảm giác khó thở ập tới, lồng ngực bị đè ép muốn vỡ tung, trong lúc cận kề với cái chết, Bạch Tiểu Bích mới phát hiện, hóa ra chết cũng không dễ dàng gì. Nàng chưa bao giờ nghĩ tới chết lại đáng sợ như vậy, hành hạ thể xác so với tuyệt vọng càng khó có thể chịu đựng được, nàng không thể ngờ trước khi chết lại phải chịu thống khổ như thế!
Bạch Tiểu Bích vạn lần khó chịu, cánh tay quơ loạn trong nước.
Đột nhiên, tay nàng tóm được vật gì đó, cảm giác thô ráp giống như là gốc cây?
Trải qua hành hạ về thể xác, ý muốn được sống mãnh liệt dâng lên, hoặc là do bản năng sinh tồn, nàng liều mạng tóm chặt lấy gốc cây, muốn ngoi lên hít thở không khí. Chỉ cần ngoi lên mặt nước là mọi chuyện sẽ ổn thôi…
Bất chợt, một cánh tay không biết từ đâu vươn tới nắm chặt cánh tay trái của nàng, khí lực mạnh đến nỗi khiến nàng thiếu chút nữa bị kéo xuống lại, người nọ cũng đang chật vật đối kháng với dòng nước chảy xiết, giãy dụa mong được sống.
Bạch Tiểu Bích nào có tâm tư mà nghĩ nhiều, càng lúc càng cảm thấy khó thở, ý nghĩ duy nhất trong đầu nàng lúc này là… không bao giờ muốn chịu loại hành hạ như thế này lần nữa…
Hai tay ôm chặt lấy gốc cây kia như thể ôm cây cứu mạng, chết cũng không chịu buông tay, thống khổ giãy dụa muốn ngoi lên…
Đột nhiên, nàng cảm thấy gốc cây kia mềm mại hơn cả, phảng phất như da thịt con người, lại còn có hơi ấm…
Bạch Tiểu Bích mở bừng mắt.
Sơn động âm u, chung quanh là nham thạch đã nguội lạnh.
Nàng chưa chết sao? Bạch Tiểu Bích ngồi bật dậy, trong giây lát liền cảm thấy dạ dày vô cùng khó chịu, nghiêng người nôn ra mấy ngụm nước.
Tay, tay nàng vừa rồi…
Bạch Tiểu Bích kinh hãi quay đầu nhìn lại mới phát hiện bên cạnh còn một người nữa, sắc mặt tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền, sống mũi kiên định khiến khí thế trên người hắn không giảm đi chút nào.
Mà giờ phút này, tay nàng đang nắm một tay của hắn, tay kia nắm chặt chiết phiến vẫn khép lại.
Giọng Bạch Tiểu Bích khàn đi, thử lên tiếng dò xét: “Sư phụ?”
Hắn vẫn không nhúc nhích.
Bạch Tiểu Bích rất nhanh phản ứng lại, bàn tay hắn nóng đến dọa người, cho thấy hắn vẫn còn sống, thập phần mừng rỡ đưa tay lên sờ trán hắn, quả nhiên nóng đến đáng sợ. Bạch Tiểu Bích nhất thời bối rối, không biết nên làm thế nào cho tốt.
Làm thế nào hạ nhiệt cho hắn bây giờ? Bạch Tiểu Bích nghĩ nghĩ rồi quyết định đặt tay mình lên trán Ôn Hải.
Ôn Hải cảm nhận được cơ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t