Tác giả: Thục Khách
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342192
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2192 lượt.
n lạnh, khẽ giật giật ngón tay.
Người trước mặt này cũng từng lợi dụng nàng, sở dĩ nàng có dũng khí nhảy xuống theo, không thể phủ nhận, có một nửa duyên cớ là do quá thất vọng về người kia, phần còn lại chính là cảm kích hắn, lúc kiếm của nữ tử áo đen kia đâm tới, hắn không để ý an nguy chắn cho nàng, coi như hắn thật lòng khi nói: “Sau này xong chuyện, vi sư cũng sẽ không bỏ lại đồ nhi!”.
Mặc dù không cứu nàng thì hắn cũng chưa chắc chạy thoát, nhưng hắn bất chấp an nguy khiến nàng cảm động.
Bạch Tiểu Bích ngây ngốc một hồi lâu mới phát hiện bên tai có tiếng nước chảy, nghĩ tới hai người có thể còn ở trong núi cho nên vội vàng đứng dậy, ra ngoài xem xét.
Cửa động bị cây cỏ che lấp, ánh sáng le lói, nàng vốn tưởng trời đã tối, không ngờ ra ngoài nhìn ánh mặt trời le lói mới phát hiện mới qua buổi trưa.
Mặt sông phẳng lặng, nước ở đây chảy không xiết lắm, không giống với hồ Thanh Long chút nào. Xem ra là do sợ những người kia đi tìm nên hắn đã không quản đêm tối đưa nàng đến đây, đến lúc kiệt sức lại bị vết thương hành hạ nên mới hôn mê.
Chắc người kia cũng nghĩ là bọn họ đã táng thân nơi đáy hồ rồi.
Chỗ lạnh lẽo này không thích hợp cho người bệnh ở lâu, tình hình của hắn bây giờ không ổn chút nào, nếu không được chuẩn trị cùng uống thuốc nhất định sẽ nguy hiểm tới tình mạng. Bạch Tiểu Bích để ý thấy trên sông có thuyền đánh cá.
Nhân dịp bàn về đồ ăn thức uống của dân chúng!
Bấc đèn đã gần cháy hết, người bần hàn không nỡ tiêu phí dầu thắp sáng, ngọn đèn được đặt trên một cái bàn cũ nát, phòng tuy nhỏ nhưng cũng đã là gian phòng tốt nhất trong nhà, để chủ nhà nhường lại phòng, Bạch Tiểu Bích vốn có chút áy náy, nhưng vì Ôn Hải mang bệnh, thật sự không thể sơ xài được, nàng bắt đầu cảm thấy may mắn vì bản thân có thói quen mang theo bạc trong người, tuy không nhiều lắm nhưng lúc cần cũng rất hữu ích, đối với những người dân nơi đây cũng được coi là nhiều rồi.
Bạch Tiểu Bích hỏi thăm mới biết, nơi này cách hồ Thanh Long tới mười hai dặm. Bị thương nặng như thế mà hắn vẫn cố gắng đưa nàng đi xa như vậy.
Bạch Tiểu Bích nói dối về tình huống của hai người, người nhà lão đánh cá cũng hết sức thuần phác thiện lương nên cũng không nghi ngờ gì, Điều Bạch Tiểu Bích lo lắng nhất chính là, Diệp Dạ Tâm làm việc cẩn trọng, chỉ sợ hắn không tìm thấy thi thể hai người sẽ phái cao thủ đi điều tra, nếu vạn nhất bị hắn tìm được, Ôn Hải nhất định khó bảo toàn tính mạng, chỉ mong thương thế trên người hắn sớm chuyển biến tốt để còn mau chóng rời khỏi chỗ này.
Trên hốc tủ đầu giường có đặt một cái chén đất, trong chén là một chất lỏng màu đen.
Sắc mặt Ôn Hải không đổi, khẽ nâng người muốn ngồi dậy.
Bạch Tiểu Bích vội vàng nhặt chén thuốc đặt lên bàn rồi chạy qua đỡ hắn, lấy gối cho hắn dựa vào: “Hôm qua sư phụ hôn mê, không chịu uống thuốc, cho nên…”
Ôn Hải nhìn nàng hỏi: “Cho nên ngươi mới đút thuốc cho ta như vậy?”
Bạch Tiểu Bích quẫn bách quay người nói: “Ta… mang chén đi rửa!”
Ôn Hải kéo tay nàng nói: “Nơi này không nên ở lâu, chúng ta mau rời khỏi đây.”
Tạm không nhắc tới chuyện hai người, giờ phút này, tại vách núi đá cách xa Lý gia trang, một nữ tử che mặt khóc nấc lên, lão giả bên cạnh nhìn xuống vách núi đá, hiển nhiên cũng không mấy dễ chịu, thỉnh thoảng lại thở dài một tiếng.
Có người vội vã đi tới: “Hội chủ!”
Hai người đồng thời ngẩng đầu nhìn người mới tới.
Lão giả lên tiếng trước tiên: “Như thế nào rồi?”
Người nọ cúi đầu đáp: “Đã tìm khắp hai bờ sông nhưng vẫn không thấy người, sợ rằng…”
Nữ tử nghe vậy, lớn tiếng cắt ngang lời hắn: “Sợ rằng cái gì? Mau đi tìm lại, tìm cho tới khi nào thấy người mới thôi!”
Vách đá cao như vậy, bên dưới còn là dòng nước chảy xiết, thi thể hai người có khi đã bị cuốn vào trong hồ rồi cũng nên, lão giả thở dài, vỗ vỗ lưng nàng nói: “Thôi, người sống trên đời đều có số, không cưỡng cầu được, nếu không cũng chỉ là công dã tràng, còn tưởng không nhìn ra tướng mệnh của hắn sẽ có chút may mắn, không nghĩ tới…”
Nữ tử cắn răng nói: “Ta không tin! Chỉ cần chưa tìm được người thì vẫn còn hi vọng!” Nói rồi khóc nấc lên nói: “Đều tại cha, ta đã nói nên phái thêm người bảo vệ huynh ấy!”
“Không được tùy hứng!” lão giả lớn tiếng quát nàng, hừ lạnh một tiếng nói: “Ta đã sớm nói hắn quá trẻ, nay cục định đã thành, có thể thấy chúng ta đã nhìn lầm người, hôm nay Thiên Tâm làm việc cho Ngô Vương, nếu chúng ta không mau tính toán thì khó bảo toàn được, sau này Thiên Tâm… aizzz!” Ngô Vương hành sự không từ thủ đoạn, so với đương kim Hoàng thượng còn ác độc hơn, sao có thể dễ dàng bỏ qua cho đối thủ được, bọn họ chỉ có thể ngồi chờ chết thôi.
Nữ tử không tin, lớn tiếng kêu lên: “Cha bỏ mặc huynh ấy sao?”
Hai người đang ầm ĩ, một người nữa vội vàng chạy tới: “Hội chủ!”
Lão giả nghi hoặc hỏi: “Có chuyện gì mà khẩn trương như vậy?”
Người kia nói: “Ngô vương… động thủ!”
Cỏ dại um tùm, những cây cổ mộc cao lớn che phủ bầu trời, giữa thiên nhiên n