Tác giả: Thục Khách
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342191
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2191 lượt.
úi rừng có một căn nhà gỗ nhỏ bỏ hoang, đối với người đào vong mà nói thì đây chính là chỗ trốn lý tưởng nhất, từ biệt nhà lão đánh cá, Ôn Hải liền dẫn Bạch Tiểu Bích tới đây, nơi này vốn là chỗ ẩn cư của một vị trưởng lão, sau này lão mất, chỗ này liền bỏ hoang, hôm nay trong lúc nguy cấp nhớ tới, tạm thời dùng làm chỗ ẩn thân.
Bạch Tiểu Bích cũng hiểu, với tình hình hiện nay mà trở về Lý gia trang thì hắn khó bảo toàn được tính mạng, thương thế của hắn không nhẹ, nếu lộ diện nhất định sẽ gặp nguy hiểm.
Khí trời đang tiết giao mùa, quả dại trong núi rất nhiều, hai người ăn trái cây hai ngày, Ôn Hải nhịn không được đi ra ngoài, lúc trở về mang theo hai con thỏ quăng cho Bạch Tiểu Bích.
Trong khe núi, Bạch Tiểu Bích đứng trên tảng đá lớn ở mép nước, tay cầm đoản, ánh mắt nhìn hai con thỏ có chút buồn bực.
Đoản đao tỏa ra ánh sáng lạnh, tuyệt đối không phải vật tầm thường, không nghĩ tới ngày thường hắn chưa bao giờ dùng tới, hôm nay lại dùng vào việc giết thỏ này.
Hai con thỏ đã bị đánh gãy chân, gục trên mặt đất thở gấp, Bạch Tiểu Bích càng nhìn càng cảm thấy không đành lòng, chần chừ mãi không dám hạ thủ.
“Lòng dạ đàn bà!” Một cánh tay vươn tới, đoạt đi đoản đao trong tay nàng.
Ánh đao chợt lóe, hai cái đầu thỏ lập tức phân ra.
Bạch Tiểu Bích chưa từng thấy cảnh giết thỏ máu me như vậy, vội vàng quay đầu nhìn sang chỗ khác.
“Thịt thường ngày ngươi ăn từ đâu ra?” Ôn Hải ném đoản đao lại cho nàng, thản nhiên nói. “Tuy có chút bất đắc dĩ nhưng chẳng lẽ ngươi muốn ăn trái cây mà sống qua ngày mãi?”
Bạch Tiểu Bích thẹn thùng nói: “Sư phụ dạy rất đúng!”
Ôn Hải hỏi lại: “Thì ra ta là sư phụ ngươi?”
Bạch Tiểu Bích đột nhiên nhớ tới cảnh tượng mớm thuốc hôm trước, đầu óc bắt đầu hỗn loạn, hai gò má nóng ran, vội vàng ngồi xổm xuống xem xét hai con thỏ, không biết nên làm thế nào cho đúng: “Này… làm sao làm a?”
Ôn Hải nhìn hai con thỏ nói: “Ta cũng không biết!”
Bạch Tiểu Bích cúi đầu.
“Chê cười ta sao?” thanh âm mang theo ý cười, hắn đi tới ngồi xuống cạnh nàng, cầm hai con thỏ kia lên, “Ta mặc dù không hiểu nhưng biết làm a!”
Bạch Tiểu Bích chỉ điểm nói: “Ta đã thấy người ta giết gà rồi, hình như là vặt lông trước?”
…
Thỏ dĩ nhiên không thể nhổ lông được, Ôn Hải rất nhanh đã lột da xong, dùng đá đánh lửa lấy được từ nhà lão đánh cá ra, hiện tại chỉ còn thiếu củi khô, huống chi nửa đêm trong núi rất lạnh, muốn qua được đêm dài thì nhất định phải đốt lửa, thấy góc tường có một chuôi sắt rỉ, hắn liền cầm lên đi ra ngoài.
Bạch Tiểu Bích lo lắng thương thế của hắn, vội lên tiếng ngăn: “Sư phụ nghỉ ngơi đi, để ta đi cho!”
Bạch Tiểu Bích cầm búa chém xuống, nhưng mặc cho nàng hao tốn bao nhiêu sức lực đi chăng nữa, cái cây kia vẫn không hề suy suyển, hai tay nàng cầm búa đến đỏ cả, đành phải chuyển sang những cành cây nhỏ hơn, lúc này mới phát hiện mình đã đánh giá quá cao bản thân.
Ôn Hải ở bên cạnh nhìn nàng nửa ngày, rốt cuộc không nhịn được đi tới hỏi: “Ngươi tính đốn tới lúc trời tối hay sao?”
Bạch Tiểu Bích đưa cây búa cho hắn.
Ôn Hải không nhận, nhưng lại di chuyển tới phía sau nàng, cầm hai cánh tay nàng nói: “Phải cầm như vậy,” vừa nói vừa cầm hai cánh tay nàng nhấc lên, cây búa trong tay chém xuống, chỉ nghe “rắc” một tiếng, cả thân cây cao lớn đổ ập xuống.
Bạch Tiểu Bích bị khí lực vốn không phải của mình dọa cho sợ run người, bên tai giống như có tiếng cười khẽ.
Tìm được đường sống trong chỗ chết quả thật chật vật, kiểu dạy như thế này thường ngày sao cso thể làm ra được, mùi đàn hương trên người hắn đã không còn nồng như trước nhưng vẫn như cũ khiến cho người ta đỏ mặt, tim đập loạn nhịp. Bạch Tiểu Bích bị Ôn Hải ôm trong ngực, hô hấp có chút không thông, tay cầm búa cũng bắt đầu run lên, cảm thấy tình hình không ổn, nàng lắp bắp nói: “Tốt… tốt lắm!”
Ôn Hải quả nhiên buông nàng ra, thản nhiên nói: “Vậy ngươi tiếp tục đi!”
Biết hắn cố ý, Bạch Tiểu Bích nhìn gốc cây trước mặt, bực mình nói: “Sư phụ cần gì trêu đùa ta!”
Ôn Hải lại nói: “Vi sư thương thế không tốt, khí lực không đủ, đâu có thể tự mình động thủ được, dạy ngươi cách làm thì được.”
Bạch Tiểu Bích nghẹn họng.
Ban đêm, ánh lửa chiếu rọi bốn vách nhà tranh, không khí trong nhà ấm áp như mùa xuân. Buổi chiều nay, hai người dùng tư thế mập mờ đốn xong đống củi, đợi cho Bạch Tiểu Bích phát hiện tình huống khác thường thì thỏ cũng đã nướng xong.
Ôn Hải nhìn miếng thịt thỏ đã được nướng chín, khẽ nhíu mày, cuối cùng cũng xé một miếng, chậm rãi ăn.
Bạch Tiểu Bích ngược lại ăn rất ngon: “Ngày thường theo sư phụ đi khắp nơi, ăn nhiều món ngon nhưng cũng không ngon bằng thịt thỏ hôm nay.”
Ôn Hải nói: “Trong tình huống nguy cấp, mọi thứ có thể lấp đầy bụng đều là mỹ vị.”
Bạch Tiểu Bích xấu hổ nói: “Sư phụ nói rất đúng, nhớ tới thật khiến người ta chê cười.”
Ôn Hải ra hiệu cho nàng nói tiếp.
Bạch Tiểu Bích cười nói: “Lúc ta còn bé, nương ta có kể cho ta nghe một câu chuyện về một vị hoàng đế bị gian thần mưu phản nên phải lưu lạc trong nhân gian, một ngày