Tác giả: Thục Khách
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342124
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2124 lượt.
h Tiểu Bích có chút chột dạ, vội vàng cúi đầu nói: “Không có!”
“Như vậy cũng tốt, chỉ cần ngươi nhớ lời ta dặn, ta sẽ không hại ngươi!” Ôn Hải thu hồi ánh nhìn, gật đầu nói, bỗng nhiên đưa tay kéo nàng: “Bên kia có tiệm y phục, đi tới xem một chút.”
Bạch Tiểu Bích nhất thời như lạc vào giấc mộng.
Hắn bình thản như không có chuyện gì xảy ta, thập phần tự nhiên kéo nàng chậm rãi đi về phía tiệm y phục.
Nhiệt độ từ tay hắn không ngừng truyền tới tay nàng, lực đạo thủy chung không buông lỏng. Bạch Tiểu Bích biết mình khó có thể tránh được, đưa mắt nhìn bốn phía, bởi vì động tác của hai người quá thân mật nên thu hút khá nhiều ánh nhìn của người đi đường. Bạch Tiểu Bích đỏ bừng mặt, muốn nói mà lại không biết nói thế nào, đành cúi gằm mặt, mặc hắn kéo đi.
Vậy mà lúc hai người bước vào cửa tiệm y phục liền chạm phải một thân ảnh quen thuộc.
Trang phục không tính là hoa lệ nhưng lại lộ ra khí chất công tử nhà giàu, đáy mắt đen nhánh như muốn nhấn chìm tất cả, nụ cười ôn nhu, hắn nghiêng người kéo vị cô nương mỹ lệ từ bên trong đi ra, theo sát phía sau có hai tiểu nha đầu ôm theo mấy cây vải.
Vô tình trúng kế (ngộ nhập bẫy rập)!
Nhìn thấy hắn, Bạch Tiểu Bích theo bản năng muốn rút tay về, bất quá thì Ôn Hải cũng không có ý tứ buông ra, cuối cùng nàng đành phải buông tha cố gắng, bất an cúi gằm mặt.
Thần sắc trên gương mặt tuấn tú không đổi, vị công tử đối diện làm như không quen biết nàng, ánh mắt thậm chí còn không dừng lại trên người nàng, hắn cúi đầu nói nhỏ vào tai vị cô nương bên cạnh, trong ánh mắt ôn nhu ngoại trừ vị cô nương kia thì không còn ai khác, còn cô nương nhận sủng nịch kia giờ phút này kiêu ngạo như một nàng công chúa.
Bạch Tiểu Bích chậm chạp hạ mi mắt. Biết rõ hắn không muốn Ôn Hải biết, nhưng nhìn thấy hai người thân mật đi xa dần, trong lòng lại không ngăn được sợ hãi, so với lúc chứng kiến Trương công tử đính hôn còn đau khổ hơn cả.
Ôn Hải dường như cũng nhận ra sự khác thưởng của nàng, nhíu mày hỏi: “Sao vậy?”
Trầm Thanh đem chuyện ở huyện Môn Tỉnh kể sơ qua một lần rồi cười nói: “Ta nghe nói thành Ngọc Đỉnh phong cảnh không tệ cho nên vừa rời khỏi huyện Môn Tỉnh liền đi tới đây, không nghĩ tới Ôn đại ca đã ở đây rồi.”
Ôn Hải gật đầu nói: “Rất đúng dịp!”
Hạ Khởi cười nói: “Qủa là đúng dịp, Trầm huynh đệ vừa hay cũng tá túc ở Trịnh phủ, hai người bọn ta rất hợp ý, còn đang nghĩ xem nên làm thế nào gọi hai người tới, bây giờ thì tốt rồi!”
Ba người vào phòng Ôn Hải nói chuyện, Bạch Tiểu Bích muốn châm trà nhưng Hạ Khởi đã ngăn nàng lại, nhìn tiểu bộc nói: “Hôm nay gia cao hứng, trà thì có gì ngon chứ, cầm bạc đi mua chút rượu cùng đồ nhắm, vừa nãy ta thấy trên đường có cua ngon, ngươi đi mua mấy con về đi.”
Tiểu bộc vội vàng chạy đi.
Ba nam nhân gặp mặt thì có thể nói chuyện gì, đơn giản là chuyện triều đình rồi chuyện giang hồ khắp nơi. Bạch Tiểu Bích thấy không nên quấy rầy nên lặng lẽ rời đi, trở về phòng may xiêm y mới.
Bất tri bất giác đã đến giữa trưa, ngoài cửa sổ mưa vẫn không ngừng rơi, trời âm u như buổi đêm. Bạch Tiểu Bích sắp xếp mọi thứ, ở phòng khách ăn trưa xong liền đi tìm ba người kia, không ngờ lúc vào phòng Ôn Hải thì chỉ thấy hắn đang ngồi cùng Trầm Thanh, Hạ Khởi có chuyện phải vào thành nên đã sớm rời đi.
Trầm Thanh ngoắc gọi nàng: “Tới đây ăn cua này.”
Bạch Tiểu Bích chần chừ.
Trầm Thanh thấy nàng chần chừ thì cười nói: “Ôn đại ca nói ngươi nhát gan quả không sai, sợ cái gì, mau tới đây.”
Bạch Tiểu Bích đưa mắt nhìn Ôn Hải, thấy hắn cười cười nhìn mình, hoảng hốt cúi đầu, chậm chạp ngồi xuống nói: “Không nghĩ tới có thể gặp được Trầm công tử ở đây.”
Trầm Thanh cười cười: “Tiểu đệ đến thành Ngọc Đỉnh lần này nửa trùng hợp, nửa cố ý.”
Bạch Tiểu Bích khó hiểu nhìn hắn.
Trầm Thanh nhìn Ôn Hải nói: “Vừa rồi Hạ huynh ở đây nên không tiện nói, Ôn đại ca là đồng đạo, không biết dạo này Ôn đại ca có xem tinh tượng không?”
Ôn Hải gắp một con cua trên dĩa, chậm rãi nói: “Bàn về thiên văn tinh tượng, ta cũng không tinh thông cho lắm.”
Trầm Thanh cười nói: “Ôn đại ca đừng vội thoái thác, huynh có nói không biết thì tiểu đệ cũng không tin.”
Ôn Hải không nói gì, dùng sức bóc mai con cua rồi thả vào trong chén Bạch Tiểu Bích.
Trầm Thanh thấy vậy liền cười lớn: “Vị trí của hai người hình như đổi ngược rồi, không phải đồ đệ phụng dưỡng sư phụ sao?”
Lời này vừa rơi xuống, Bạch Tiểu Bích phút chốc đỏ mặt. Ôn Hải thản nhiên cười nói: “Khách tinh phạm chủ!”
Trầm Thanh nghe vậy, ý cười trên mặt dần tắt, hạ giọng nói: “Sát phá lang chiếu sáng, đế tinh ảm đạm, sợ rằng trong triều có biến đổi lớn.”
Ôn Hải sắc mặt không đổi nói: “Thiên ý đã vậy, phận dân thường như chúng ta có thể làm được gì.”
Trầm Thanh nghe vậy, cau mày không vui nói: “Ta cho rằng Ôn đại ca dốc toàn lực giúp Phạm gia là muốn giúp sức cho triều đình, không nghĩ tới…”
Ôn Hải cắt ngang lời hắn: “Người thường ai chẳng thích leo cao, giang hồ bang phái thủy ch