Tác giả: Thục Khách
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342123
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2123 lượt.
àng về?”
“Mang về làm gì?” Diệp Dạ Tâm đặt thư hàm xuống, “Hiện giờ có quá nhiều người đang nhìn vào, phe phái bên kia cũng không ngừng quan sát, nếu chúng ta hành động thì khác nào cho bọn chúng cơ hội ngư ông đắc lợi.”
Nam nhân nọ gật gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói: “Gia chủ…”
Còn chưa kịp nói hết câu thì một cô gái áo đen đã đẩy cửa bước vào, trên tay bưng theo một chén nước cùng mấy viên dược hoàn, thanh âm ôn nhu mà chăm sóc nói: “Thiếu chủ, tới giờ uống thuốc rồi!”
Diệp Dạ Tâm nhìn cũng không nhìn, tiện tay nhận lấy mấy viên dược hoàn, trực tiếp nhai nuốt.
Cô gái áo đen thấy vậy, cau mày hỏi: “Không uống nước sao?”
Diệp Dạ Tâm không đáp, phất tay nói: “Ngươi trở về đi, bảo lão nhân gia người cứ yên tâm.”
Nam nhân nọ đang muốn rời đi thì đột nhiên lại có người vội vã đi tới, cung kính hành lễ với Diệp Dạ Tâm rồi nói nhỏ gì đó vào tai hắn.
Trong nháy mắt, nụ cười trên gương mặt tuấn tú ngưng trệ, tầm mắt từ từ hướng xuống dưới, bình tĩnh cất tiếng: “Có biết lai lịch của những người đó không?”
Người nọ lắc đầu.
Diệp Dạ Tâm đứng dậy nói: “Trở về đi, không có lệnh của ta thì không được vọng động.”
Kinh hồn Vô Thường!
Mùi thơm kì dị ngập trong khoang mũi, Bạch Tiểu Bích mơ mơ hồ hồ tỉnh lại, phát hiện chung quanh một mảng tối đen, cái gì cũng không nhìn thấy, đỉnh đầu truyền tới những tiếng ”lộp bộp” cho biết trời đang mưa to. Đây là đâu? Bạch Tiểu Bích nhịn xuống cảm giác đau đầu như muốn vỡ tung, theo bản năng di chuyển người, ai ngờ toàn thân trên dưới không có cách nào nhúc nhích được, tay chân bị xiết chặt, theo sự giãy giụa của nàng, cái ghế dưới chân phát ra những tiếng “kẹt kẹt”.
“Bạch Tiểu Bích!” thanh âm lạnh lẽo mà xa lạ vang lên.
Có người? Bạch Tiểu Bích bị hù đến run rẩy: “Ngươi… ngươi là ai?”
Thanh âm cười lạnh: “Ta chính là quỷ dẫn hồn Vô Thường!”
Bạch Tiểu Bích lập tức nói: “Ta nói cho các ngươi biết, các ngươi sẽ thả ta về?”
Người nọ không nhịn được, sẵng giọng nói: “Đương nhiên, ngươi nói mau!”
Những chuyện phát sinh trước mắt đã xác thực sự đặc biệt về bát tự của nàng, Bạch Tiểu Bích đương nhiên sẽ không dễ dàng nói ta, nhưng nếu không nói thì những người này nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng. Nghĩ đến việc mình không nói với Ôn Hải đã một mình lên núi, Bạch Tiểu Bích hối hận vạn phần, bất đắc dĩ phải tùy cơ ứng biến, nếu đối phương kiên quyết bắt nàng nói, có thể thấy bọn họ cũng không biết gì, vậy cứ nói đại một ngày nào đó đi.
Bạch Tiểu Bích nghĩ vậy liền giả vờ sợ hãi, thuận miệng thêu dệt một bát tự mới nói cho hắn: “Ta nói rồi, ngươi mau thả ta ra đi!”
Người nọ không trả lời, không giân lâm vào trầm mặc.
Bạch Tiểu Bích đang khẩn trương không biết thế nào thì cánh cửa đã bị đẩy ra từ bên ngoài, một làn ánh sáng theo đó chiếu vào, tiếng mưa rơi cũng lớn hơn. Bạch Tiểu Bích nheo mắt, cố gắng nhìn rõ cảnh vật xung quanh, nơi này quả nhiên là một gian phòng được ghép bằng những mảnh ván gỗ cũ, bốn góc tường trống trơn, cả gian phòng chỉ có độc một cái ghế đang dùng để trói nàng. Bạch Tiểu Bích đưa mắt nhìn ra ngoài cửa, sắc trời âm u, mưa rất lớn, nước mưa từ mái hiên không ngừng chảy xuống.
Bạch Tiểu Bích mừng thầm, bóng người cao lớn chắn trước cửa hẳn là người vừa giả dạng quỉ Vô Thường lừa nàng rồi. Bạch Tiểu Bích cao giọng chất vấn: “Uy, không phải nói sẽ thả ta ra sao?”
Người nọ không để ý tới nàng, một đường đi thẳng tới cửa.
Hắn căn bản không hề có ý định giữ lời, Bạch Tiểu Bích sớm đã nghĩ tới kết quả này nhưng vẫn không nhịn được gấp gáp, hiện tại nàng đã rơi vào tay bọn chúng, Ôn Hải không biết thì ai sẽ đến cứu nàng đây? Những người này định làm gì nàng? Người trước mặt khiến nàng nhớ tới những kẻ giết người không gớm tay trong chuyện xưa, nỗi sợ hãi cùng tuyệt vọng khiến nàng thật muốn khóc nấc lên.
“Thích khóc cũng không phải là chuyện tốt, chẳng những không giúp được mình mà cũng không giúp được người khác. Cô nương là người thông minh, phải học cách tự cứu mình khi gặp chuyện.” Bạch Tiểu Bích nhớ lại những điều Diệp Dạ Tâm nói, cuối cùng cũng nhịn xuống sợ hãi, tận lực ép buộc bản thân phải tỉnh táo, thừa dịp không có ai trong phòng, nàng thử cử động hai tay, giãy giụa muốn thoát ra, sợi dây thừng thô ráp cứa cổ tay nàng đến rớm máu, nàng cố nhịn xuống cơn đau. Đáng tiếc là đối phương quá thận trọng, Bạch Tiểu Bích phí cả nửa ngày mà cũng không thoát ra được.
Lại nhìn ra cửa, sắc trời càng lúc càng tối, mưa gió ào ào.
Đang lúc Bạch Tiểu Bích hết đường xoay sở thì người nọ bỗng nhiên xô cửa, nổi giận đùng đùng đi vào: “Tiểu nha đầu cũng thật to gan, dám nói bát tự giả cho ta!”
Hắn làm sao biết là giả? Bạch Tiểu Bích thất kinh, vội vàng chống chế: “Không thể nào, đó là bát tự của ta mà!”
“Bát tự như vậy sao có thể là một người tướng mạo tầm thường như ngươi được?” Người nọ cười lạnh, bước tới chế trụ cằm nàng nói: “Không cho ngươi chút giáo huấn, xú nha đầu nhà ngươi không biết lợi hại.”
Bởi vì khoảng cách